Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 125: Lễ hội tàn

Buổi hội chợ náo nhiệt rốt cuộc cũng đi đến hồi kết.

Từ thời điểm chúng tôi tham gia, những người chơi khác cũng kéo đến cùng nhảy điệu Bon Odori, biến nơi đây thành một lễ hội vô cùng sôi động. Nói đúng hơn là người chơi tập trung quanh đài quan sát đông đến mức chen chúc, xô đẩy lẫn nhau. Thế nhưng ai nấy đều nở nụ cười, và bản thân chúng tôi cũng đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ.

Sau đó, khi tôi đang nghe Kokuten kể lại trận chiến với Glasya-Labolas, một vài người chơi với vẻ mặt hăm hăm hở hở tiến lại gần.

Tôi cứ tưởng họ đến để khiếu nại điều gì, nhưng hóa ra không phải.

Họ là người hâm mộ mấy đứa nhỏ nhà tôi. Họ đến để yêu cầu mở buổi chụp hình như đã hứa. Nghe vậy tôi mới nhớ ra, chút nữa là quên mất rồi.

"Mọi người đã tập hợp đông đủ rồi sao?"

"Vâng. Những ai muốn tham gia đều đã có mặt. Chúng tôi chỉ đại diện đến đây xin phép thôi."

Ngẫm lại thì thực hiện buổi chụp hình ngay tại đây có khi lại hay. Sau sự kiện mà để họ kéo đến phiền từng đứa một thì rắc rối lắm.

Thế nhưng, số lượng người có vẻ đông ngoài dự kiến. Việc này chắc sẽ ngốn không ít thời gian đây. Hay là giới hạn mỗi người vài phút nhỉ? Nhưng làm vậy thì vẫn mất khá nhiều thời gian.

Đang lúc trong lòng cảm thấy oải đến mức thở dài, những người đại diện đã chìa tay ra giải cứu. Vì lượng người đăng ký quá đông, họ đề xuất sẽ chuyển sang hình thức chụp ảnh chung cho tất cả mọi người cùng một lúc.

"Haiz, tôi nghĩ làm theo cách chụp lần trước thì với từng này người là không thể nào."

"Mấy bé sủng ma cũng sẽ mệt mỏi nữa."

Phương án họ đưa ra là tất cả mọi người sẽ cùng bấm máy một lượt. Kiểu như họp báo vây quanh, hay đúng hơn là giống hình thức chụp ảnh cosplay ở Comiket.

Làm cách này thì ai cũng có thể chụp cùng một lúc. Có điều, vì bọn trẻ chỉ đứng yên cho chụp nên sẽ không thể tạo dáng theo sở thích của từng người được.

Thấy vậy cũng hơi tội cho họ, nên tôi cho phép trong vòng 10 phút, họ muốn chụp đứa nào và chụp bao nhiêu tùy thích. Dĩ nhiên, tôi cũng không quên dặn họ không được tự ý đăng những bức ảnh chụp ở đây lên các diễn đàn.

Ban đầu cũng có vài người chơi tỏ vẻ không hài lòng, nhưng khi tôi bảo: "Nếu mọi người dồn lại đông quá thì bọn trẻ nhà tôi sẽ hoảng mất, xin mọi người giúp cho," hầu như tất cả đều vui vẻ chấp nhận.

Tiếp sau đó, buổi chụp hình lập tức bắt đầu. Gọi là chụp hình thôi chứ chẳng ai cầm máy ảnh cả, họ chỉ đơn giản là lưu lại khung cảnh đang nhìn thấy. Nhưng chính vì thế mà nơi đây lại biến thành một nhóm người vừa hò reo vừa chằm chằm nhìn lũ quái vật đang tạo dáng. Trông có chút đáng sợ.

"Ừm, Orto-kun ngầu quá đi mất~"

"Sakura-tan đáng yêu quá nha~"

"Rick-chan, nhìn về phía này này~"

"Kumama-chan dáng đó tuyệt đỉnh luôn!"

Cùng với những tiếng hô hào của các "nhiếp ảnh gia", không khí của buổi chụp hình ngày càng trở nên cuồng nhiệt.

"Áaa! Đáng yêu quá Orto-chan ơi! Giữ nguyên tư thế đó nha!"

"Sakura-tan tốt lắm! Cho xin ánh mắt hướng về đây nào."

"Rick-kun, tuyệt lắm nha~ Đúng rồi đúng rồi, giơ cái đuôi xù đó lên xem nào."

"Kumama-chan gợi cảm quá đi. Đúng rồi, quay cái mông về đây rồi lắc lắc đi nào!"

Lời hướng dẫn bắt đầu có phần hơi táo bạo rồi đấy. Việc Sakura nhẹ nhàng cắn ngón tay cái rồi liếc mắt làm nũng thì trông vẫn còn dễ thương lắm.

Nhưng nhìn cảnh Kumama lắc lắc cái mông, trong khi vài người chơi vừa phát ra những tiếng hét thất thanh vừa bấm chụp liên hoan, tôi đã có chút phân vân không biết có nên tiếp tục để buổi chụp hình này diễn ra nữa hay không.

Buổi chụp hình cuồng nhiệt kết thúc vào lúc 16 giờ 30 phút trong game. Để dỗ dành và chạy trốn khỏi làn sóng đòi kết bạn sau buổi chụp hình, tôi đã tốn khá nhiều thời gian.

Sau khi trốn vào trong làng, tranh thủ lúc đi mua sắm chờ cho sự việc lắng xuống thì Fuka đi tới. Có vẻ như cô ấy đang tìm tôi.

"Có chuyện gì thế?"

"Vâng, tôi có món đồ muốn giao cho anh. Anh nhận lấy cái này đi."

『Có yêu cầu chuyển giao vật phẩm từ Fuka. Bạn có đồng ý không?』

"Ừm... Bên trong là nguyên liệu nấu ăn sao?"

"Vâng. Là phần chia của anh đấy."

"Ra là vậy."

Khi trận chiến kết thúc, thức ăn, dược phẩm cùng nguyên liệu của chúng vẫn còn thừa lại khá nhiều. Việc xử lý số đồ đó thế nào vốn do các nhóm trưởng đội hỗ trợ và những người chỉ huy đội chiến đấu như Kokuten bàn bạc, có vẻ như họ đã thống nhất được cách chia. Tôi cũng từng được mời tham gia cuộc họp, nhưng vì có buổi chụp hình và thú thật là cũng thấy rắc rối, nên tôi đã giao toàn bộ cho họ và bảo cứ làm theo quyết định chung.

"Về các vật phẩm như dược phẩm hay thức ăn thì sẽ chia cho người của đội chiến đấu. Còn nguyên liệu thì chia cho đội hỗ trợ. Phần đó là của Shirogane-san."

"Nhiều dữ vậy."

Có tới hơn 30 món, tôi nhận nhiều thế này có ổn không? Đang thắc mắc thì quả nhiên phần của tôi có nhỉnh hơn một chút. Đó là khoản thù lao cho việc tôi chia sẻ công thức nấu ăn và chỉ cách kiếm nguyên liệu trong làng.

"Có ổn không đấy? Tôi cũng đâu có thiếu lần được mọi người chia sẻ công thức."

"Nhưng công thức của Shirogane-san đã đóng góp rất nhiều cho sự kiện, nhiêu đó đâu thể coi là trao đổi ngang giá được. Thế nên chừng này cũng là bình thường thôi."

Nói thật thì tôi vẫn thấy mình nhận hơi nhiều, nhưng nhìn vào danh sách thì toàn là những thứ tôi đang thèm muốn như tương Miso, nước tương, hồng tím hay lê trắng.

Tôi tự viện lý do cho bản thân rằng "từ chối ở đây thì bất lịch sự lắm", rồi vui vẻ nhận lấy.

Ngay sau khi hoàn tất cuộc trao đổi và chia tay Fuka, một tiếng thông báo vang lên.

『Hiện tại là 17:00 ngày thứ 7 của sự kiện. Thời gian sự kiện kết thúc chỉ còn lại 1 giờ.』

Ồ, đã đến giờ đó rồi sao.

Đây quả là một sự kiện mang lại cho tôi rất nhiều thứ. Không chỉ có vật phẩm, việc thăng cấp mới là thu hoạch lớn nhất.

Cấp độ cơ bản và Cấp độ nghề nghiệp đều đã đạt cấp 19. Chỉ cần tăng thêm 1 cấp nữa thôi là hệ thống chuyển nghề sẽ được mở khóa. Khi Cấp độ cơ bản đạt 20, tôi có thể chuyển sang một nghề nghiệp khác. Còn khi Cấp độ nghề nghiệp đạt 20, tôi có thể thăng cấp lên nghề cấp cao hơn.

"Mình vừa mới lên cấp xong, chắc phải cố gắng nhiều lắm mới lên cấp tiếp được đây~"

Ngoài ra, tôi còn biết được niềm vui của việc câu cá, cũng như sự tồn tại của quá trình lên men. Từ giờ trở đi hứa hẹn sẽ có nhiều điều thú vị lắm đây. Quả nhiên, quyết định tham gia sự kiện này là hoàn toàn đúng đắn.

"Giờ thì, tiếp theo nên làm gì đây nhỉ."

Sau một hồi đắn đo, cuối cùng tôi quyết định tìm đến gặp người đó. Dù sao ông ấy cũng đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

"Vậy thì, ông Caien. Cảm ơn ông vì tất cả mọi chuyện."

"Có gì đâu, ta mới là người phải cảm ơn cậu vì đã bảo vệ ngôi làng này."

"Chúc ông luôn mạnh khỏe."

"Ừm. Cậu cũng bảo trọng nhé."

Truyện liên quan

Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~ Đang ra Nhật Bản

Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~

Web Novel
Cập nhật: 1 giờ trước

Vì làm quá nhiều việc bán thời gian, cậu học sinh trung học Konoe Seigo phải nhập viện, bị gia ...

1
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier Đang ra Nhật Bản

Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 2 giờ trước

Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...

2
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~ Đang ra Nhật Bản

Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~

Cập nhật: 2 giờ trước

Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...

1
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến Đang ra Nhật Bản

Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến

Web Novel Inten
Cập nhật: 2 giờ trước

Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...

1
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~ Đang ra Nhật Bản

Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~

Web Novel 三元豚
Cập nhật: 2 giờ trước

Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...

6 3