Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta - Chương 46

Mỗi khi Joshua bộc lộ tình cảm với cô một cách công khai như thế, cô lại không tài nào ngăn mình nhớ về dáng vẻ ngày trước của Aldrick—người từng đối xử với cô như thể cô là báu vật vô giá trên đời.

Không biết giờ này Aldrick ra sao rồi? Chắc hẳn ban đầu anh đã giận dữ lắm. Có khi đến tận bây giờ cơn giận ấy vẫn chưa nguôi.

Cô biết bản thân đã hành động nông nổi và thiếu trách nhiệm.

Nhưng rồi Aldrick sẽ hiểu cho cô thôi. Có lẽ đến cuối cùng, anh thậm chí sẽ cảm thấy biết ơn.

Đáng lý ra họ đã cùng nhau đi đến lãnh địa mới. Liệu anh có đến đó một mình và trở thành vị lãnh chúa?

Cô mong rằng nơi ấy anh sẽ gặp được một tiểu thư tốt bụng, gia giáo, hiền thục và sống một đời hạnh phúc.

Dù tim nhói đau, nhưng kể từ giây phút rời bỏ anh, Violet vẫn luôn thầm cầu nguyện cho anh được hạnh phúc.

“Cảm ơn cậu, Joshua, nhưng giờ tôi phải về rồi. Cậu cũng mau quay lại giải quyết công việc của mình đi.”

“Nhưng… tôi muốn nói chuyện với cô thêm chút nữa, Violet.”

Đôi mắt nâu vẫn mang nét trẻ con hơn là sự trưởng thành của một người đàn ông nhìn cô đầy hy vọng.

Mình phải dời ngày khởi hành sớm hơn mới được. Violet lặng lẽ hạ quyết tâm trong lòng.

“Cậu tốt nhất nên ngừng lảng vảng quanh một người như tôi và đi chơi với những người bằng tuổi thì hơn. Muốn nghe tôi nói thật không? Tôi chẳng có hứng thú gì với những cậu nhóc trẻ ranh kém tuổi mình đâu.”

Những lời cô thốt ra thật tàn nhẫn—và cả lạnh lùng nữa. Thế nhưng Joshua chỉ mỉm cười nhẹ, chẳng hề nao núng.

“Cô làm sao biết tôi có trẻ ranh hay không nếu chưa tự mình chứng kiến, đúng chứ?”

“Joshua—”

“Violet, Violet!”

Vừa lúc cô định lên tiếng nói thêm điều gì đó, bà Margaret, người đáng lẽ ra đang ở trong tiệm vải, đột nhiên hớt hơ hớt hải chạy ra.

“Violet, một vị khách vừa ghé qua đã để lại cái này cho cháu.”

Bà Margaret đưa cho Violet một mảnh giấy vụn, gương mặt bà vẻ như đang khá hoảng sợ.

“Họ bảo người của dinh thự lãnh chúa đang dán cái này khắp nơi trong trấn… Nhưng nội dung thì…”

Bà Margaret bỏ dở câu nói. Violet cúi xuống nhìn mảnh giấy.

Trên đó là một bức hình họa mờ nhạt—một bức chân dung giống hệt gương mặt cô. Bức hình được in kèm theo dòng tin nhắn treo thưởng cho bất kỳ ai tìm thấy người phụ nữ trong ảnh.

‘Lệnh tìm người mất tích?!’

Bất kỳ ai nhìn vào cũng nhận ra ngay đó rõ ràng là gương mặt cô. Người qua đường có thể không chú ý, nhưng những người như Margaret hay Joshua, chỉ cần quen biết cô một chút thôi, sẽ nhận ra ngay lập tức.

“Cái quái gì thế này!”

Violet thốt ra một lời chửi thề thành tiếng trước khi kịp ngăn mình lại.

Kẻ quái nào lại phát cái thông báo này cơ chứ? Aldrick sao?

Không, cô không thể chắc chắn được. Vì cô đã để lại tờ đơn ly hôn, nên rất có thể Nam tước Zerotta, do không thể tống tiền được gì từ Aldrick, đã nổi cơn đình bạo lực và đang sục sạo tìm cô.

Dù là khả năng nào đi nữa, Violet cũng không thể tiếp tục ở lại nơi này được nữa.

Phớt lờ những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình của Margaret và Joshua, Violet nhỏ giọng lên tiếng.

“Cháu xin lỗi. Cháu nghĩ mình nên rời đi trước khi gây thêm rắc rối. Cảm ơn mọi người vì tất cả.”

***

Nhưng tình hình đột ngột chuyển biến theo chiều hướng tồi tệ hơn.

Vào thời điểm tồi tệ nhất có thể, một mệnh lệnh từ Lãnh chúa Saint-Lour đã được ban xuống, đóng chặt toàn bộ các cổng thành.

“Họ nói có một vị quý tộc từ lãnh địa khác đang tìm người ở Saint-Lour này, nên kể từ giữa trưa hôm nay, không ai được phép ra ngoài.”

Trước câu trả lời kiên quyết của người lính, Violet và Joshua—người đã đi cùng để hộ tống cô—chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc quay trở lại.

Lòng Violet ngày càng hiện lên sự bất an.

Một quý tộc từ lãnh địa khác… liệu điều đó có nghĩa là Aldrick đang lùng bắt cô?

Cô kéo thấp chiếc mũ trùm đầu xuống để che giấu danh tính, cùng Joshua lặng lẽ tìm đường trở về tiệm vải.

Thế nhưng họ đi chưa được bao xa thì lại bị chặn đường một lần nữa.

Ai đó đã bắt gián đoạn những bước chân vội vã của họ.

Đó là một nhóm hiệp sĩ và binh lính đang lục soát khắp làng.

Hẳn là họ đã thấy vóc dáng trùm áo áo hố của Violet có điểm khả nghi.

Chiếc mũ trùm che khuất gương mặt khiến cô không thể nhìn rõ, nhưng những dấu chân ngựa dồn dập tụ lại trước mặt làm tim cô thắt lại trong nỗi sợ hãi tột cùng.

Và như thể đáp lại nỗi sợ ấy, một giọng nói—quen thuộc đến không thể nhầm lẫn—đột ngột đâm xuyên vào tai cô mà không báo trước.

“Lục soát tất cả mọi người. Không ngoại lệ một ai—dù là trẻ nhỏ hay người già. Kiểm tra từng gương mặt một.”

Ai đó đang hét lên trong khi cưỡi ngựa từ đằng xa tiến lại.

Đó là Aldrick.

Tông giọng ấy khác xa với khi anh thì thầm những lời ngọt ngào vào tai cô, đến mức ban đầu Violet còn không dám tin.

Thế nhưng một hiệp sĩ, không thể kìm nén sự tò mò, đã vén nhẹ chiếc mũ trùm của cô lên một chút, và xác nhận điều đó.

Không còn nghi ngờ gì nữa. Chính là Aldrick.

Truyện liên quan

Quái Thú Của Dinh Thự Albard Hoàn thành Hàn Quốc

Quái Thú Của Dinh Thự Albard

Web Novel 18+
Cập nhật: 42 phút trước

Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.

Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc Hoàn thành Hàn Quốc

Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...

70 143
Đích Đến Của Gió Tây Hoàn thành Hàn Quốc

Đích Đến Của Gió Tây

Web Novel 18+
Cập nhật: 8 giờ trước

Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...

100 257
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 358
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả Hoàn thành Hàn Quốc

Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả

Web Novel 18+
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].

7 24
Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn Hoàn thành Hàn Quốc

Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn

Web Novel 18+
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Tôi đã trở thành hầu gái trong một gia tộc công tước đáng sợ.

60 90