Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng - Chương 3

[previous_page]

[next_page]

Một bộ lạc Goblin.

Nơi từng tồn tại thị trấn thành trì của Lâu đài Ma Vương, giờ đây lũ Goblin đang sinh sống một cách phóng khoáng.

Những hàng rào gỗ thô sơ, những ngôi nhà được dựng lên từ cành cây lượm nhặt ngẫu nhiên và gỗ mục.

Đó là một xã hội nguyên thủy nơi kẻ nào sở hữu cành cây chắc khỏe hơn sẽ là kẻ mạnh, và những tên pháp sư Goblin với những câu chú lập dị đóng vai trò cố vấn cho thủ lĩnh bộ lạc.

Những hoạt động thường thấy ở bất kỳ bầy đàn Goblin nào đều hiện hữu nơi đây.

Trung tâm của bộ lạc ấy.

Trước mắt là chiến lợi phẩm là những thứ quả rừng kiếm được trong ngày, Tên tù trưởng mắng mỏ sự vô tích sự của đám dân làng.

Vì không có khả năng săn nổi dù chỉ một con dã thú, thức ăn chủ yếu của lũ Goblin vẫn là hoa quả.

Việc săn bắt động vật sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu chúng nghĩ ra được những thứ vũ khí khá khẩm hơn một chút, nhưng lũ Goblin lại không có nổi sự thông minh để làm điều đó.

「Tù trưởng, có thứ gì đó đang tới.」

「Là con người ư?」

「Phải con người không?」

Lũ Goblin trẻ tuổi chưa từng tận mắt nhìn thấy con người.

Chúng chỉ được nghe kể về 「con người độc ác」 gọi là Dũng giả qua những câu chuyện được truyền tụng trong bộ lạc.

Tuy nhiên, Tên tù trưởng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Cũng chính vì thế, hắn chẳng hề tự tin chút nào khi nhìn thấy "họ" đang tiến lại gần.

Gồm một nhóm hai người, nhóm đó có chiều cao gấp đôi cơ thể chúng.

Người đàn ông mặc bộ trang phục lộng lẫy lấy màu đen làm chủ đạo.

Hắn có mái tóc đen và đôi mắt đỏ.

Còn người phụ nữ thì mặc bộ trang phục trông vô cùng bền chắc lấy hai màu đen trắng làm chủ đạo.

Cô ấy mang giáp và thuẫn trông rất kiên cố, cùng với một thanh kiếm lộng lẫy.

Cô ấy cũng có mái tóc đen và đôi mắt đỏ.

Dù không biết họ có phải là con người hay không, Tên tù trưởng vẫn nhận ra thứ vũ khí kia trông thật mạnh mẽ.

Rằng không thể nhầm lẫn khi những bộ trang phục đó cũng là những thứ vô cùng tráng lệ.

Chắc chắn rằng, mặc lên người chúng sẽ hợp với hắn hơn.

Nghĩ đến những điều ngớ ngẩn đó, Tên tù trưởng tưởng tượng ra một phiên bản mạnh mẽ và ngầu lòi của chính mình.

Và rồi, quay mặt về phía bộ đôi mang hình hài con người đang tiến đến, Tên tù trưởng cất giọng.

「Con người! Để lại đồ đạc!」

Khi Tên tù trưởng đập mạnh cây gậy gỗ hắn dùng thay cho quyền trượng xuống đất tạo ra một tiếng keng, lũ Goblin xung quanh liền thủ thế chiến đấu với những khúc cây của riêng chúng.

Như một cách đe dọa, chúng gầm gừ và tỏa ra sát khí.

Tuy nhiên, như thể hoàn toàn chẳng mảy may bận tâm đến điều đó, người phụ nữ nói gì đó với người đàn ông, rồi thong thả bước đến trước mặt Tên tù trưởng.

Họ đang xem thường chúng.

Khi chỉ vừa mới hiểu được điều đó, Tên tù trưởng liền cất cao giọng ra lệnh cho lũ Goblin.

「Giết!」

Ngay khoảnh khắc hắn tuyên bố──

Không khí bỗng *gishiri* một tiếng và phát ra âm thanh vặn vẹo.

Lạnh lẽo quá.

Hàm răng sau của hắn va vào nhau run lẩy bẩy.

Hắn không thể cử động được nữa.

Không phải thế.

Đây chính là nỗi sợ hãi.

Tên trưởng thôn đã bản năng nhận ra điều đó.

Người phụ nữ mắt đỏ đang đứng trước mắt hắn.

Đôi mắt của người phụ nữ ấy đang ánh lên.

Đôi mắt đó, thật đáng sợ làm sao.

Một nỗi sợ hãi chực trào như thể trái tim hắn đang bị bóp nghẹt.

Nguồn gốc của nỗi sợ ấy vẫn không ngừng bước tới.

Cô ấy chậm rãi tiến lại……Và nhìn xuống Tên tù trưởng, cô ấy mở lời.

「Ngươi định giết ai vậy?」

Trưởng làng sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy.

Nói rằng không phải vậy.

Nói rằng hắn không có ý đó.

Nói rằng hắn không ngờ bọn chúng lại là những đối thủ đáng sợ đến thế.

Những lời bào chữa ngu ngốc hiện lên trong đầu hắn đều tan biến.

Thứ thốt ra từ miệng Trưởng làng, chỉ là một từ duy nhất.

「C, cứu với……」

Đó là một từ cầu xin tha mạng cho chính mình.

Người phụ nữ đá văng Trưởng làng bay đi với ánh mắt như thể đang nhìn thứ rác rưởi.

「Gobuh!」

Chỉ với một động tác cứ như thể đang đá văng hòn đá dưới chân, Trưởng làng bị thổi bay trong khi lăn lóc trên mặt đất.

Không có lấy một con Goblin nào cố gắng cứu Trưởng làng.

Nếu chúng có bất kỳ hành động bất cẩn nào, chính chúng sẽ là kẻ tiếp theo.

Chỉ bằng bản năng, lũ Goblin đã hiểu được điều đó.

Vì lý do này, chúng dán đầu xuống mặt đất. Để chứng minh rằng chúng không có ý định kháng cự, chúng dang hai tay ra trước mặt.

Chúng không hề biết rằng đó là những động tác biểu thị sự quy phục.

「……Một thông báo dành cho các ngươi, lũ Goblin.」

Khi đứng trước đám Goblin đang phủ phục trước mặt mình, Ichika cất giọng trong trẻo vang lên.

「Từ nay về sau, vinh dự được đón nhận những lời phán truyền của Ma Vương Vermudol-sama sẽ ban phát cho tất cả các ngươi. Hãy khắc sâu từng lời vào tận xương tủy, và tuân theo ý chí của Ma Vương-sama mà không chút hoài nghi.」

Trái tim bé nhỏ của lũ Goblin rung lên trước từ “vinh dự”.

Và rồi, tâm can của lũ Goblin chấn động trước từ “Ma Vương”.

Ma Vương.

Tâm hồn chúng hiểu rằng từ đó là một thứ gì đó vô cùng đặc biệt.

「……Hỡi lũ Goblin.」

Lũ Goblin lắng nghe giọng nói của chàng thanh niên trẻ tuổi trong tư thế vẫn đang phủ phục.

「Cái lãnh thổ này, từ nay sẽ thuộc quyền cai quản trực tiếp của Ma Vương.」

Lũ Goblin không hiểu rõ ý nghĩa chi tiết của điều đó.

Nhưng cách đây chưa lâu, vị Trưởng làng lỗi lạc và mạnh mẽ nhất đã bị đánh bại.

Lũ Goblin nghĩ rằng nếu vậy, chúng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vâng lệnh bọn họ.

「Cả với các ngươi nữa, ta sẽ bắt các ngươi phải trở thành những kẻ xứng đáng với vai trò đó. Có ai phản đối không?」

Chắc là không có rồi.

Không, ngay cả khi có đi chăng nữa──chúng có thể sẽ bị người phụ nữ đó giết chết, đó là điều mà lũ Goblin sợ hãi.

Quan sát đám Goblin đang im lặng, Ma Vương Vermudol gật đầu.

「Được rồi, nếu vậy……Hãy cử một đại diện bước lên trước ta.」

Đại diện, điều đó có nghĩa là Trưởng làng.

Tuy nhiên, Trưởng làng vẫn đang bất tỉnh.

Nghĩ đến đó, một con Goblin tự hào về sức mạnh của mình bèn ngẩng đầu lên.

「V, vậy thì Agur. Agur, mạnh.」

「Được rồi, thế kẻ đó là Agur à?」

Trước lời của Vermudol, kẻ khoe khoang sức mạnh liền tuyệt vọng chỉ vào chính mình.

「A, Agur là Agur. Bởi vì Agur là Agur.」

「Ma Vương-sama, có vẻ như con Goblin đó là Agur.」

「……À, hóa ra là vậy.」

Từ lời của Ichika, Vermudol nhận ra rằng lũ Goblin không có những đại từ nhân xưng như 『ore』 hay 『watashi』 để chỉ bản thân chúng. Và rồi, anh ra hiệu gọi Agur lại gần.

「Nếu vậy, chúng ta sẽ đến lâu đài, Agur.」

Agur lúng túng đứng dậy, tay cầm lấy cây gậy gỗ của riêng mình.

Đó là một vũ khí quan trọng tượng trưng cho sức mạnh của Agur.

Nó sợ rằng nếu bỏ lại và để bị cướp mất, địa vị của nó có thể thay đổi.

「Ma Vương-sama, ngài định làm gì khi mang thứ này đến lâu đài vậy?」

Trước câu hỏi có thể gọi là hợp lý của Ichika, Vermudol mỉm cười với gương mặt của một cậu thiếu niên vừa nghĩ ra một trò nghịch ngợm.

「Đó là một câu chuyện đơn giản. Ichika……Nếu ta nhớ không lầm, vẫn còn rất nhiều đá xây dựng phải không?」

Truyện liên quan

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 3 ngày trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 54
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 3 ngày trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 70
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 6 ngày trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 354