“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 9: 9-14. Vòng chung kết - Vòng 3 trận 3: Thầy Armadillo Tiền Bối Blazer VS Rock 'n' Roooooll Komatana
『Ba trận thứ ba, trận đấu thứ ba!』
『Đó là sự thăng tiến!』
『”Kuma-san với kiếm lớn”! Trưởng lão của bang đặc biệt! Thầy giáo của Blader là con lợn vòi!』
『”Lực lượng của pháo lãng mạn”! Phó trưởng lão của bang đặc biệt! Thầy giáo của Black Magician là Blazer!』
『Bây giờ, đối thủ có thể vượt qua thầy giáo và dừng pháo lãng mạn không?』
『”Black Magician thuần chủng”! Phó trưởng lão của bang 777 (Seven) là Rock’n Roll!』
『”Tank Paladin chính thống”! Đá quý ẩn của bang 777 (Seven) là Komatana!』
『Đó là một cặp Tank tấn công và Black Magician, đúng không?』
『Nhưng Black Magician lại đến với một cách hoàn toàn khác!』
Bokun và Ketto C với lời giải thích của họ vang lên trên sân.
Thầy giáo (Kuma-san) đứng bên cạnh với biểu lộ thoải mái, đã tung kiếm lớn một cách nhẹ nhàng sau hai trận đấu dữ dội trong vòng một và vòng hai.
"Có được không?"
"Không sao cả, như thường lệ."
"Tôi đã không ngủ quên, thật may mắn."
"……"
Thầy giáo đang do dự liệu có nên nói về việc gần như gặp nguy hiểm hay không, nhưng đã vỗ vai nhẹ nhàng như thể đã hiểu ý của tôi.
"Đừng làm việc quá muộn quá nhiều."
"Tôi sẽ xử lý tốt."
Komatana đã sẵn sàng với tấm khiên lớn, và Rock’n cũng đang cầm cây gậy.
Khiên là khiên của sao chổi, có khả năng chống lại knockback. Không ngạc nhiên, một bang lớn như vậy sẽ chuẩn bị trong vòng nửa ngày.
Cây gậy của Rock’n là cây gậy thánh Hamlet, có khả năng hồi phục MP. Enchantment là gì?
Góc mắt nhìn thấy bộ đếm ngược.
Tôi ngồi xuống và thu nhỏ cơ thể.
Bộ đếm ngược! 10 9 8 7 6 5 4 3 2 1 GO!
Tôi đóng mắt.
Thế giới trở nên tối tăm.
―――――――
―――――
―――
…
Bởi vì mọi người đều làm như vậy, tôi đã đến trường tiểu học gần nhà.
Bởi vì mọi người đều làm như vậy, tôi đã học trung học ở gần nhà.
"Bởi vì mọi người đều làm như vậy" thì sẽ xảy ra những điều kinh khủng.
Mọi người đều cười, mọi người đều có biểu lộ khó chịu.
Mọi người đều nghe bài hát thịnh hành, mọi người đều chơi trò chơi thịnh hành.
Nhưng một ngày nọ, tôi đã bị chọn làm mục tiêu của sự bắt nạt.
Một đứa trẻ đã bị bắt nạt trong vài ngày trước đã ngừng đến trường, và tôi đã thay thế nó.
Đó không phải là một sự bắt nạt nghiêm trọng.
Thông báo chuyển lớp không đến cho tôi. Tôi luôn luôn nhận được bản in cắt thiếu ngay trước mặt. Khi tôi nói gì đó, lớp học trở nên yên tĩnh, và một tiếng cười khó chịu xuất hiện. Tôi bị vẽ những thứ kỳ lạ trên vở ghi chép của mình, sách giáo khoa mượn của tôi không bao giờ được trả lại. Tôi không còn được mời chơi nữa, và một sự kiện karaoke mà hầu hết các bạn trong lớp đã tham gia đã không được thông báo. Không có hoạt động nào trong nhóm tin nhắn lớp, có lẽ một nhóm khác đã được tạo ra ngoại trừ tôi.
Mỗi cái một không đáng kể, và nó nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì tôi thấy trên mạng về "bắt nạt". Tôi không thể nói rằng đó là "bắt nạt".
Những người lãnh đạo lớp có vẻ thích chơi theo những quy tắc như vậy. Khi tôi hỏi về sách giáo khoa, thầy giáo đã trả lại, vì vậy về mặt thực tế, tôi không gặp nhiều khó khăn.
Tôi thu nhỏ cơ thể và tâm trí, và sống qua mỗi ngày.
Vào ngày hôm đó, thông báo chuyển lớp không đến cho tôi, và khi tôi nhận ra, tôi đã ở một mình trong lớp học.
Tiết học tiếp theo là môn khoa học. Phòng khoa học hay phòng đa phương tiện? Trước đây, đó cũng là phòng tài liệu hoặc thư viện. Có nhiều lựa chọn, và tôi không thích khi các lớp khác di chuyển trong khi họ đang học. Tôi nghĩ về điều đó và quyết định bỏ tiết học khoa học, và lấy cuốn sách mà tôi đã mượn trong thư viện.
Khi tôi đọc trong một thời gian, cánh cửa lớp học mở ra.
Tôi nhìn lên. Tôi nghĩ rằng các bạn học trở lại có vẻ quá yên tĩnh, nhưng khi tôi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra rằng đó là một giáo viên nam trẻ đến thay thế thầy giáo nước xã hội đã nghỉ phép, người mà tôi đã gặp vài ngày trước.
"Bạn đang bỏ tiết học à?"
"À, à, à, à……"
"Không phải tôi đến để phàn nàn. Tôi chỉ tò mò về cuốn sách mà bạn đang đọc khi bỏ tiết học."
"Tập truyện đêm mười, đó là cuốn sách."
"Tác giả là Nakajima Shiki. Đó là một cuốn sách tốt."
"Có khá nhiều từ vựng lạ, nó khá khó."
"Đó là văn học hiện đại."
"Hãy tra từ điển nếu bạn không biết."
Thầy giáo vỗ vai nhẹ nhàng.
"Thầy giáo Hoshino nói rằng phòng khoa học ở đó, nhưng tôi không biết. Phòng khoa học sử dụng khá nhiều lớp học, vì vậy tôi nghĩ rằng tôi sẽ bỏ tiết học hơn là tìm kiếm."
"Tôi hiểu cảm xúc của bạn. Nhưng nếu có thể, bạn nên đến phòng nhân viên để hỏi. Nếu bạn biết một giáo viên nào đó, họ sẽ cho bạn biết. Ngay cả khi không ai biết, bạn cũng sẽ không bị coi là bỏ tiết học nếu bạn đến hỏi."
"Tôi sẽ cẩn thận."
"Từ lần sau nhé. Hôm nay, bạn không thể vào nữa."
Thầy giáo cuộn cuốn Tập truyện đêm mười mà tôi đã để lại.
"Có lẽ phần thứ sáu sẽ được sử dụng nhiều trong bài tập quốc ngữ."
"Tôi chưa đọc đến đó."
"Hãy cho tôi biết cảm nhận của bạn khi bạn đọc xong."
"Xin lỗi, tên của thầy giáo là gì?"
"À, tôi chưa chào hỏi trong lớp này. —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— ——
"Hà..."
"Thầy nhớ không nhầm thì em cũng chưa tham gia câu lạc bộ nào đúng không? Giờ tan học thứ Hai thế nào?"
"Có ổn không ạ?"
"Tất nhiên là ổn thì thầy mới mời chứ. Sau giờ sinh hoạt lớp thứ Hai, ở phòng đọc sách số hai nhé. Rảnh thì cứ qua. Khoảng... năm giờ rưỡi đi. Thầy định làm đến tầm đó. Cứ đến lúc nào thích và về lúc nào tùy em."
Phòng đọc sách số hai là nơi để các đề thi mẫu và tài liệu giới thiệu trường, bình thường lúc nào cũng khóa cửa.
Thứ Hai sau giờ tan học, đúng như lời hẹn, tôi ghé qua. Trong bầu không khí thoảng mùi bụi cũ, đã có một bạn nam và một bạn nữ cùng khối, một bé gái mang huy hiệu học sinh năm nhất, cùng một đàn anh khóa trên lớp 12.
"Tới rồi à, em ngồi đại đâu đó đi."
"V... vâng."
Tôi ngồi xuống chiếc ghế gần nhất.
Mọi người ai nấy đều chú tâm đọc quyển sách của riêng mình, tôi cũng lấy sách từ trong cặp ra rồi mở sẵn.
Trong căn phòng im phăng phắc, chỉ vang lên tiếng lật trang sột soạt.
Tụ lại đọc sách thật sự chỉ là ngồi đọc sách thôi sao? Không cần phải nói chuyện gì à? Thật luôn?
Hôm đó mọi người thực sự chẳng ai thốt ra một lời, hơn năm giờ chiều một chút thì tự giác rải rác giải tán.
Buổi tụ họp kỳ lạ ấy cứ đều đặn diễn ra vào mỗi thứ Hai, và gần như tuần nào tất cả cũng có mặt đầy đủ. Đôi khi số lượng người tăng lên hoặc giảm đi, nhưng nó vẫn bền bỉ duy trì.
Từ lúc nào không hay, chúng tôi bắt đầu ngập ngừng chia sẻ cảm nhận về những cuốn sách, cho nhau mượn những cuốn thú vị, rồi vài người trong số đó còn rủ nhau chơi game online chung sau khi về nhà.
Ngay cả ở trên lớp, mọi thứ cũng dần thay đổi.
――――――Giờ học môn Xã hội của thầy bị phá rối.
Mấy cậu học sinh cầm đầu trong lớp cố tình bày trò nhố nhăng trong giờ, nói chuyện phiếm oang oang. Hễ thầy xoay lưng viết bảng là phía sau lại có đồ vật bay tới. Không một ai trả lời câu hỏi, đỉnh điểm có lúc chúng còn kéo nhau ra hành lang quậy phá. Nghe đâu bài kiểm tra của vài đứa cũng viết vào những lời lẽ cực kỳ cợt nhả.
Tiết học của thầy, ừ thì, cũng bình thường. Không đến mức đặc sắc, nhưng chẳng hề nhàm chán.
Chỉ là, chúng ngứa mắt mà thôi.
Chúng ghứa mắt việc thầy gom góp những đứa trẻ bị bắt nạt lại, tạo cho chúng tôi một nơi để thuộc về.
Đã có hai bạn không còn đến phòng đọc sách nữa.
Là vì mình tụ tập với thầy nên mới làm ảnh hưởng đến công việc chính của thầy.
Có lẽ mình cũng nên thôi không đến nữa? Nhân lúc thầy vắng mặt, tôi đem chuyện này ra bàn với cậu bạn cùng khối mà mình thỉnh thoảng hay trò chuyện.
"Tớ... vẫn muốn đến đây."
Cậu bạn đó khẽ thốt lên một câu.
Tôi cũng vậy, tôi cũng muốn đến đây.
Rốt cuộc, vì cứ chần chừ không đưa ra được quyết định nên những buổi gặp mặt vẫn tiếp diễn, và thầy vẫn im lặng mở cửa phòng đọc sách tuần này qua tuần khác.
Rồi kỳ thi cuối năm đến gần vào nửa cuối tháng Hai.
"Thầy có điều này phải nói với cả lớp."
Vào cái ngày mà sau một thời gian rất, rất dài, tất cả các thành viên ban đầu mới lại đông đủ. Thầy đã lên tiếng.
"Từ năm học tới, trường sẽ đền một giáo viên khác."
Thầy nói, giọng đượm buồn.
"Thế nên buổi tụ họp này chỉ kéo dài đến cuối tháng Ba thôi. Thầy xin lỗi nhé."
Tất cả chúng tôi đều bật khóc nức nở.
Tại chúng tôi mà thầy mới bị đuổi khỏi trường.
"Thầy ơi,"
Tôi lên tiếng.
"Chúng ta trao đổi phương thức liên lạc đi ạ."
"Quy định là giáo viên không được liên lạc riêng với học sinh."
"Cuối tháng Ba là kết thúc rồi thì có sao đâu ạ. Từ giờ đến tháng Tư em hứa sẽ không nhắn tin đâu."
"…………Em đúng là ranh mãnh thật đấy."
"Em nữa, em cũng muốn đổi!"
"Cả em nữa!"
Cuối cùng thầy cũng đành chịu thua. Thầy dặn đi dặn lại tuyệt đối không được liên lạc cho tới tháng Tư, rồi mới trao đổi thông tin với chúng tôi.
"Thầy ơi, vào chơi game với tụi em đi!"
0 giờ ngày 1 tháng 4. Tôi rủ thầy vào game. Đó là trò Crystal City Online mà chúng tôi đang chơi dạo ấy.
"Cá tháng Tư đấy à?"
"Thời buổi này ai chơi trò đó nữa thầy. Vào chơi đàng hoàng đi ạ!"
Cho đến khi tốt nghiệp cấp hai, ở ngôi trường không còn bóng dáng thầy, tôi chỉ biết đếm ngược từng ngày chờ đến lễ trưởng thành trôi qua.
Sau đó tôi không học tiếp lên cấp ba mà chỉ quanh quẩn trong nhà.
Bố không nói gì, còn mẹ thì nhét vào tay tôi vài cuốn tờ rơi của các trường cấp ba trực tuyến.
Ở một thế giới chệch khỏi quỹ đạo "ai cũng đang làm vậy", tôi đã chơi game cùng thầy và mọi người ngày ấy.
"Chẳng phải có quy luật 'muốn có đồ thì phải trả tiền' sao? Nếu quy luật này mất đi thì điều gì sẽ xảy ra, đó chính là chủ đề nhiệm vụ của thị trấn Burly."
"Các em phải luôn suy nghĩ xem 'đâu là mắt xích cần thiết để hàng hóa được lưu thông'. Đó chính là mấu chốt để đạt đánh giá hạng S cho nhiệm vụ này."
"Cuốn bách khoa toàn thư về thực vật được đầu tư rất kỹ, các em đọc chưa? Loại cây trong nhiệm vụ thu thập lần này thực ra có một loài khác nhìn rất giống đấy."
Thầy luôn tìm thấy tri thức ngay cả trong trò chơi để thảo luận cùng mọi người.
Dù sau đó theo lời khuyên của thầy, tôi bắt đầu theo học một trường cấp ba trực tuyến, điều đó vẫn không hề thay đổi.
Dù tựa game chính chuyển từ CCO sang EFO, điều đó vẫn không thay đổi.
Dù bang hội bằng cách nào đó đã vận hành tốt và thành viên ngày một đông lên, điều đó vẫn không thay đổi.
Rồi điều ấy đã lọt vào mắt một người chơi khác, và nhờ sự giới thiệu của người đó, thầy đã trở thành giảng viên cho một trường học tự do trực tuyến.
...
―――
―――――
―――――――
Bên ngoài tầm mắt tối om chỉ hiển thị thanh nạp kỹ năng, tiếng binh đao va chạm vẫn chát chúa vang lên.
Thầy, dẫu ở đâu, vẫn luôn trọn vẹn là một người thầy.
Nghe nói các giờ học của thầy được đánh giá rất tốt.
Nếu phản hồi tốt như vậy, biết đâu số tiết của thầy sẽ được tăng thêm.
Hay biết đâu thầy sẽ trở thành một giáo viên chính thức chứ không còn là giảng viên thỉnh giảng nữa.
Có thể đây sẽ là giải đấu cuối cùng của ta.
Có thể cũng không phải vậy, nhưng chẳng có gì đảm bảo điều đó cả.
Vì thế, ta muốn cậu đứng vững ở giải đấu này lâu nhất có thể.
Ta muốn cậu biết rằng chúng ta, thầy, đều đang ở đây.
Kỹ năng mà thời gian sạc được rút ngắn tới tận 4 phút nhờ kết hợp giữa "Quyết tâm bất động" khiến tốc độ sạc tăng nhanh khi không rời khỏi vị trí, và "Dũng khí mờ mịt" khiến tốc độ sạc tăng nhanh khi che lấp tầm nhìn, cuối cùng đã tích tụ đủ.
Ta mở mắt ra.
Được rồi, đến lúc rồi.
Ta vung cao chiếc gậy vốn đang chống đỡ cơ thể mình lên.
『Người thắng! Cặp đôi Thầy Armadillo và Tiền bối Blazer!』
『Good gameeeee!』
『Chiến thuật này mạnh quá điaaaaa! Good gameeeee!』
Truyện liên quan
Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】
カドカワBOOKS dạng より thư tịch hóa が quyết định いたしました!. Mọi công việc, mọi sở thích, mọi cuộc sống đều ...
Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~
Nhân vật chính với phong cách riêng của mình, trong lúc tận hưởng trò chơi theo cách mình thích, chẳng ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...