“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 34: 34-9. Trước lúc về nhà
Ăn sáng xong, vẫn còn chút thời gian trước giờ trả phòng cuối cùng.
"Vậy Cerys này, hẹn gặp lại lần sau nha~"
"Vâng, hẹn gặp lại ở EFO ạ."
Chị Ninka và anh Glide cùng nhau đi về phía phòng của chị Ninka. Hai người họ sắp rời đi ngay nên đành chia tay tại đây.
"Vậy Trưởng nhóm, đến giờ thì nhớ quay lại đấy."
"Biết rồii, lát gặp."
Đến tầng tôi cần xuống, Trưởng nhóm liền nhanh chân bước xuống cùng. Anh ấy thản nhiên chào anh Lloyd một tiếng rồi để mặc thang máy đi lên tiếp.
…………Ơ?
"Anh vào phòng em một chút được không?"
"Ơ... á, chuyện là, ơ... v-vâng..."
Trong phòng chỉ có hai người.
Hành lý chuẩn bị về nhà vốn đã xong xuôi, căn phòng trống trăng trống hoác chỉ còn đặt chỏng chơ một chiếc vali du lịch, và hai chúng tôi.
Trưởng nhóm ngồi xuống chiếc ghế sofa, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh mình.
Tôi rón rén ngồi ghé vào mép sofa, liền bị anh ấy cười rúc rích.
"Hôm qua còn nói mấy lời táo bạo thế cơ mà, giờ thế này lại không được sao?"
"Không... cái đó... chuyện đó..."
Chuyện nào ra chuyện nấy chứ ạ, hay phải nói là cái này khác cái kia chứ...
"Tsumugi."
"D-Vâng!"
"Anh chạm vào em được không?"
Tôi khẽ gật đầu, một bàn tay lớn chạm nhẹ lên má. Một bàn tay ấm áp và dịu dàng.
"Anh thích em."
"Em... cũng thích anh."
"Anh vui lắm."
Tôi bị kéo lại gần, được ôm trọn vào lòng, và ngập tràn trong hương thơm của anh Rihito.
Vòng tay anh siết lấy eo, bọc gọn lấy toàn bộ cơ thể tôi.
Tiếng trái tim đập liên hồi vang dội bên tai.
Được ôm chặt thế này, ấm áp đến mức như muốn tan chảy, nóng hổi, và hơi thở của tôi――――
"Xin... lỗi... em khó thở..."
"Á, anh xin lỗi!"
Phù. Khi ngẩng mặt khỏi ngực anh, tôi thấy anh Rihito đang nhíu mày nhìn xuống mình.
"Thật sự xin lỗi em..."
"Ơ, không sao đâu ạ, hoàn toàn không sao! Em... em thấy vui lắm."
Tôi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh. Bàn tay ấm áp dịu dàng luồn vào tóc tôi, vuốt ve.
"Thở dài..."
"Sao thế anh?"
"Anh không muốn về chút nào."
"Em cũng vậy."
À thì, việc trở về nhà cũng chẳng sao cả, chỉ là em muốn ở bên anh thêm thôi.
"Giá mà ít nhất anh có thể đưa em về thì tốt biết mấy."
"Có công việc thì phải chịu thôi ạ."
Tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bị ai làm phiền trên tàu điện lúc về, nên sự quan tâm của anh đã giúp ích cho tôi rất nhiều.
"Người ta có gửi lời mời phỏng vấn dành cho... Cerys của Tsumugi đấy, lần này anh muốn em nhận vài buổi xem sao. Ầm, sau khi buổi phát sóng giải thích kết thúc đã."
"Vâng, em hiểu rồi. Em cũng phải chuẩn bị cho buổi phát sóng nữa nhỉ."
"Anh nghe nói là tối nay đúng không, em ổn chứ?"
"Vâng, không sao đâu ạ. Dù sao em cũng chỉ định lập danh sách các bài báo khoa học đã đọc thôi."
"Lần đầu tiên anh nghe thấy chuyện chơi game mà phải đọc bài báo khoa học đấy."
"Anh không đọc sao ạ?"
"Anh không đọc đâu nhé."
Không đọc sao. Mấy bài báo liên quan đến VR khá là thú vị mà.
"Tuần sau ấy."
"Vâng."
"Thứ Ba anh sẽ chuyển nhà."
"Ôi, cuối cùng cũng đến lúc rồi."
"Ừm, ngày giờ cũng chốt rồi. Cho nên, ừm, thì... vì đang trong quá trình chuyển nhà nên anh không thể tiếp đón em chu đáo được, nhưng hiển nhiên hôm đó anh không xếp lịch gì khác... Tsumugi có rảnh không?"
"Có lẽ là em không có lịch gì, mà dù có thì em cũng sẽ xếp lịch trống ra."
"Nếu có việc thì em không cần gượng ép bỏ lịch đâu."
"Em không chịu đâu."
Khó khăn lắm mới nhận được chìa khóa phòng của anh, em cũng muốn nhớ kỹ đường đi nước bước chứ.
Nếu có thể cùng nhau làm gì đó, chắc chắn cũng sẽ rất vui.
"Khi việc chuyển nhà ổn định rồi, cho phép anh đến chào bố mẹ em nhé."
"Đâu cần phải vội vã thế đâu anh?"
"Dù sao thì anh cũng muốn đàng hoàng một chút. Dù gì anh cũng từng nói với bác gái một lần rằng chúng ta không phải mối quan hệ đó."
"Lúc đó đúng là không phải thật nên đâu có sao ạ."
Chỉ là một sự thật rằng vào thời điểm đó, bản thân tôi cũng chưa nhận ra mình thích anh Rihito, và chắc hẳn anh Rihito cũng chưa coi tôi như một người phụ nữ.
"Chuyện bên nhà cũng sắp xong xuôi rồi, coi như nhân tiện báo cáo chuyện đó luôn."
"Chuyện bên nhà... sao ạ?"
"Ừm."
Ý anh là ngôi nhà ở Saioji đúng không? Đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ.
"…………A~~~~~~~~~…………"
「ừm ưm?」
Hơi thở dài nặng nề……ừm? Có chuyện gì vậy?
「à, xin lỗi. Tôi vừa mới bị một người nào đó lấy lại một cái hình ảnh của mình theo cách rất kỳ lạ. Tôi vừa mới nghĩ ra điều đó nên cảm thấy mệt mỏi một chút.」
「Bạn có ổn không?」
「Tôi ổn rồi, tôi ổn rồi. Chỉ là tôi sẽ phải chịu đựng rất nhiều khó khăn trong 10 năm tới thôi.」
「……Bạn có ổn không?」
Nó không phải là ổn chứ?
「Tôi ổn đấy.」
「……」
「Đừng lo lắng như vậy.」
「Tôi vẫn lo lắng. Như tôi đã nói trước đó.」
Tôi cầm tay vuốt tóc của anh ấy và đặt nó lên má.
Tôi vẫn lo lắng. Chỉ có điều đó là không thể nào thay đổi được.
Rikito cười nhẹ và ôm lấy khuôn mặt của anh ấy, và một thứ gì đó mềm mại chạm vào môi của anh ấy.
Truyện liên quan
エターナル・チェイン ~ Màu Xám の Ô は Bạc の Ác Ma と Cộng に仮 Tưởng Hiện Thật の Thế Giới を Du び Tẫn くすようです~
Game VR thực tế ảo hoàn toàn nhập vai đã ra đời được 5 năm.. Trái ngược với kỳ vọng, ...
【Sách Hóa】Cà Rốt Đi Đây!
Tình cờ, Ninjin bắt đầu chơi VRMMO『Isekai Online』. . Chủng tộc cô chọn là Mandragora. Nghề nghiệp là Dược sư.
Aim Ever After
『Hãy trở thành thức thần và cứu lấy Nhật Bản!. Người chơi sẽ là một chiến binh từ thế giới ...
<Infinite Dendrogram>-インフィニット・デンドログラム- Another Episode
Đây là nơi chứa các tập ngoại truyện của Infinite Dendrogram, vốn 'có liên quan ít đến nội dung chính', ...
Vrmmo Cùng Với Khăn Quàng Thỏ.
■ Chàng trai từ hòn đảo xa xôi đến, Inaba Hakuto, đã nhận được VRMMO『Demon World Online』như một lời cảm ...
Infinite Dendrogram
System - nơi năng lực phát triển một cách độc nhất tùy thuộc vào hành động, tính cách và phong ...