“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Chương 21: 21-10. Sai lầm không giống thường ngày
「…………」
「…………」
Borg Seal Chamber-một căn phòng phong ấn-đã bị chúng tôi phá hủy tới mức tối đa, sau khi kết thúc buổi phát trực tiếp, chúng tôi chuyển sang phòng riêng.
Rihito—người bạn thân của tôi—đang gục đầu xuống mắt bàn, không chút động đậy.
"……Thật sự là tớ trớt quớt lớn rồi."
"Xem nào, cũng chẳng khác gì vụ cây đàn guitar lần đó đâu."
"Bao nhiêu điểm?"
"Đối với tớ thì chỉ 1 điểm, nhưng lần này chắc là khoảng 3 điểm đấy?"
Nhưng mà, có lẽ người đó cũng chẳng để ý mấy đâu. Nếu là Dodongadon thì đã vô điều kiện cho ngay 5 điểm rồi.
"Tớ lỡ buột miệng mất tiêu……"
"Đúng là lần trớt quớt không giống cậu chút nào."
"Đúng với chả không……"
Có lẽ chính cậu ta cũng biết mình đã làm một việc không giống với bản thân. Cậu ta thật sự không chịu nhúc nhích khỏi mặt bàn.
"Nếu đã trăn trở đến thế thì mau đi xin lỗi người ta đi."
"Hôm nay hình như người ta thoát mạng rồi."
"Ra là thế."
Thảo nào cậu ta lại ngồi ủ dột ở đây.
"Tớ…… trớt quớt rồi…… vừa nói xong là tớ đã nghĩ thế ngay."
"Thế à."
"Nhưng lúc đó tớ không thể xin lỗi được."
"Phải rồi."
Lúc đó đang dở tay chuẩn bị liên chiến, với cả người đó vốn ghét bị gây chú ý kiểu vậy. Nếu lỡ đổi cảnh thành màn xin lỗi vụng về thì cũng không tốt cho sự tập trung của Celis.
Dùng bom phá hủy dồn dập xem ra còn ra dáng hình ảnh hơn.
"Đến khi mọi thứ xong xuôi, ngoái đầu nhìn lại thì người ta đã thoát mạng mất rồi……"
"Dù sao người ta cũng có công việc bình thường mà."
"Đúng thế…… Không biết lôi chuyện này ra ngoài đời thực người ta có ghét không nhỉ……"
"Chắc là ghết đấy. Với cả tớ nghĩ người ta chẳng để tâm đến mức như cậu đang bận tâm đâu."
"Đúng là vậy…… Chính là thế đấy, là do tớ tự mình bận tâm thôi."
Tôi nhớ ngày trước cậu ta từng nói: 『Mỗi lần đọc lại tin nhắn với bạn bè mà thấy cảnh xin lỗi là tớ lại thấy hơi ghết』. Nếu không có chuyện gì quá ghê gờm thì tốt nhất nên hạn chế xin lỗi qua tin nhắn hay thư từ.
"Ngày mai tớ sẽ xin lỗi…… Nếu cậu thấy người ta lúc tớ không có ở đây, cậu nhắn giúp là tớ đang tìm được không?"
"Hiểu rồi. Tớ sẽ nhắn."
Đến cả với tớ, cậu ta còn chẳng bao giờ trớt quớt như thế.
Vừa nghĩ vậy, tôi ngước nhìn cậu ta khi cậu ta cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt cậu ta lúc này trông chẳng khác nào 'một chú chó con sắp bị bỏ rơi'.
□■□■□■□■□■□
Vẻ mặt đó của Trưởng nhóm là thứ tôi ngại đối phó nhất.
Ngày hôm sau đợt phá hoại. Nghe Lloyd bảo "Trưởng nhóm muốn nói chuyện", tôi sắp xếp thời gian sang gặp, thì cậu ấy đang ngồi đợi trong phòng họp với khuôn mặt như một chú chó con sắp sửa bị bỏ rơi.
Cái khuôn mặt này của người này đúng là ma mãnh nhất trên đời. Nó khiến người ta cứ có cảm giác phải bỏ qua cho chút ít mới được.
Mà thật ra tôi đâu có giận đến thế. Tôi vốn là cái đứa chẳng mấy khi để ý mấy chuyện vụn vặt đó.
"Cái đó… Ponsuke này, chuyện hôm qua, tớ xin lỗi."
"Tớ hỏi thử thôi nhé, cậu đang xin lỗi vì chuyện gì thế?"
"Trong lúc Ponsuke đang giải thích thì tớ lại chen ngang."
"Ừm, thì đúng là không hay thật."
"Đúng thế đấy… Tớ lỡ buột miệng mất, chỉ là rơi vào thời điểm không thể xin lỗi ngay được. Chuyện đó tớ cũng xin lỗi."
"Mà xin lỗi ở chỗ đó thì phiền lắm. Cậu không làm thế trên buổi phát trực tiếp ngược lại còn giúp tớ đấy."
Tôi đâu có muốn nổi bật ở mấy chỗ như thế. Khán giả chắc cũng chẳng muốn xem đâu.
"Chuyện chen ngang lời tớ thì cậu không cần bận tâm đâu. Tớ không để ý. Có điều, nội dung cậu nói thì không ổn chút nào. Nhận thức về khoảng cách kỹ thuật đã vượt quá sức chịu đựng của Celis rồi, nên chỗ hôm qua không phải lúc để nói."
"Ừm…… Thật sự xin lỗi cậu."
"Tớ không giận nên được rồi. Tự cậu nhận ra mình sai ở đâu là tốt rồi, không còn gì để nói nữa. Nhớ xin lỗi cả Celis đấy nhé."
"Vâng……"
……Mà công nhận.
Màn chen ngang hôm qua đúng là làm tôi ngạc nhiên thật sự. Hỏi ENVY thì cậu ấy bảo "thì phải thế thôi", tôi cũng nghĩ hẳn là như thế…… nhưng cái kiểu ủ rũ này là do thật sự không hiểu gì sao?
"――――Này Trưởng nhóm."
"Ừ."
"Sao hôm qua cậu lại chen ngang thế?"
"……Tại sao ư?"
"Đúng thế, tại sao? Bình thường cậu đâu có chen ngang như vậy? Trước khi chen ngang bao giờ cậu cũng cất tiếng báo trước, hoặc đợi đến lúc nghỉ ngơi, bình thường cậu đều làm thế mà đúng không?"
"Không, ừ thì. Dạo này tớ đã khá chú ý rồi, thế nhưng…………………… Tại, sao nhỉ?"
Trưởng nhóm bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Thôi xong, cái tên đầu óc học sinh tiểu học này.
"Vậy thì, bài tập về nhà nhé. Cậu hãy về nghĩ xem tại sao mình lại chen ngang."
"Hả chốt, hả? Bài tập về nhà!?"
"Ừ, khoảng nửa năm sau cho tớ câu trả lời nhé?"
"Nửa năm không phải là quá dài sao!?"
Thật ra tôi cũng nghĩ: Không chừng phải mất nửa năm thật ấy chứ? Mà này, nhất định trong nửa năm phải nhận ra đấy nhé?
Không tự giác được thì làm sao mà kiểm soát được bản thân. Đừng có mà tái diễn mấy cái thứ như thế này liên tục giùm cái.
Nhìn tên Trưởng nhóm đầu óc học sinh tiểu học đang nghiêng đầu vẻ thật sự không hiểu "tại sao?", trong lòng tôi bỗng dấy lên chút bất an.
Truyện liên quan
Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】
Vị nhân vật chính, người chỉ chơi một mình trong closed beta, đã tạo được nhiều bạn bè (không nói ...
Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~
Nhân vật chính với phong cách riêng của mình, trong lúc tận hưởng trò chơi theo cách mình thích, chẳng ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...