“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Ước nguyện dưới sao trời

"Đã lâu không gặp nhỉ."

"Lâu rồi không gặp ngài."

Đến phòng nghiên cứu đúng giờ hẹn, anh đã trở thành một thanh niên vạm vỡ đến mức không thể tưởng tượng nổi nếu so với hình ảnh 8 năm trước.

"Cháu cao lên nhiều quá, suýt nữa ta không nhận ra đấy. Hồi đó cháu nhỏ thấu xíu."

"Từ khoảng cuối năm cấp hai, chiều cao của cháu tăng vọt ạ."

Chuyện này ở con trai cũng thường thấy, nhưng cỡ 1m80 thế này thì đúng là cao vượt trội.

Hình như thân phụ cậu ấy cũng là người cao lớn, chắc một phần là do di truyền.

"...Nói thật nhé, việc cháu vào đại học này, lại còn đúng cái khoa này, khiến ta khá bất ngờ đấy. Cả việc cháu đặt lịch hẹn với ta nữa. Nom biểu cảm thế này thì hẳn không phải đến để ôn chuyện cũ rồi."

Khi nhận được email xin hẹn, ta đã mất một chút thời gian mới nhận ra đó là cậu ấy.

Họ của cậu đã khác so với ngày trước. Không khó để hình dung ra việc cậu đã trải qua nhiều chuyện.

"Theo một nghĩa nào đó, cháu đến đây là để nói về chuyện cũ."

"Để ta nghe xem nào."

Tác giả của 10 cuốn "Sách bắt buộc đọc của Khoa Sư phạm" đang đặt trên bàn làm việc khẽ nhắm mắt lại một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn về phía trước.

"Cháu đến để chứng kiến kết quả từ những gì cháu đã làm."

"...Ra vậy."

"Vâng. Cháu có thể xin phép ngài cho vào tham quan cơ sở được không?"

"Nếu là cháu thì chỉ cần nộp đơn xin là sẽ được duyệt thôi mà."

"Ryu hoàn toàn không công khai tên tuổi, khuôn mặt hay giới tính. Khi nộp đơn cho nhà trường thì bắt buộc phải dùng tên thật đó, nhưng cháu không muốn bị giới truyền thông đánh hơi theo đuôi."

"Ừm, chuyện đó cũng không thể loại trừ."

Nếu gửi đơn xin, nó sẽ qua tay rất nhiều nhân viên hành chính. Càng nhiều người liên quan thì thông tin càng dễ bị rò rỉ.

Dù bảo mật của một cơ sở giáo dục tự xưng là hàng đầu Nhật Bản vô cùng nghiêm ngặt, nhưng cũng chẳng thể dán băng dính vào miệng tất cả mọi người.

"Cháu không nghĩ ra cách nào khác ngoài việc này để có thể vào tham quan bên trong mà không làm lộ thông tin."

"Chỉ vì lý do đó mà vào được tới đây thì cháu cũng gần chạm tới ngưỡng của một thiên tài kiệt xuất rồi đấy."

"Cháu không phải thiên tài. Cả cháu, và tất cả mọi người đều không phải."

"Nếu là chương trình giảng dạy hiện tại, ta nghĩ cháu đã có thể ở lại cho đến hết cấp hai. Nghĩ đi nghĩ lại, ta thực sự không còn mặt mũi nào đối diện với lứa học sinh khóa đầu."

"Thử nghiệm giáo dục vốn dĩ là như vậy. Chỉ là mẹ của chúng cháu đã không hiểu điều đó."

Báo chí hầu như không đề cập đến bản chất thử nghiệm giáo dục, mà tập trung tung hô, tâng bốc khía cạnh 'lớp học thiên tài'. Đáng kinh ngạc là có vô số phụ huynh đã gửi con mình vào một cuộc thử nghiệm đúng nghĩa đen.

Chương trình giáo dục khóa đầu tiên do tập trung quá mức 'chỉ' vào những kiệt tác thực sự mà các trường chuyên thông thường chắc chắn không thể đảm đương, nên đã tạo ra một lượng lớn học sinh bỏ cuộc. Ngay cả những đứa trẻ có thể dễ dàng đỗ vào Đại học Tokyo cũng không thể theo nổi giáo trình đó.

Hiện tại, chương trình giảng dạy dành cho 'quái vật' và 'tài năng' đã được tách riêng. Những đứa trẻ ở lại nhóm tài năng lâu ngày sẽ được khuyến khích chuyển sang trường phổ thông khi lên lớp.

"Chỉ được quan sát trong khoảng thời gian nghỉ giữa tiết 2 và tiết 3. Không được bước vào phòng học. Chỉ được quan sát giờ học từ hành hành lang. Không được phỏng vấn học sinh. Nếu đảm bảo tuân thủ những điều đó, ta sẽ đồng ý."

"Cháu không sao ạ. Cháu cảm ơn ngài."

"Để ta sắp xếp ngày giờ với giáo viên bên đó đã. Thế này nhé, sang tuần vào giờ này cháu quay lại đây một lần nữa. Từ giờ đến lúc đó ta sẽ chốt xong mọi thứ."

"Cháu hiểu rồi ạ."

Cậu xuất thân từ cơ sở đó 8 năm trước rời khỏi phòng nghiên cứu với cử chỉ lịch thiệp không hề thay đổi.

Ngay cả nét mặt cứng đờ như băng giá ấy cũng chẳng khác xưa.

Không được phép ôm giữ cảm xúc ủy mị. Vì không ai khác, chính chúng ta đã biến cậu ấy thành ra như vậy.

Ta liên lạc với viện trưởng cơ sở tiểu học.

Báo rằng có một sinh viên Khoa Sư phạm rất nhiệt huyết đang muốn đến tham quan.

Viện trưởng hiện tại không biết mặt cậu ấy.

Vào ngày tham quan.

Cậu xuất hiện trong bộ trang phục đúng chất sinh viên, cúi đầu với vẻ mặt đầy căng thẳng.

"Cảm ơn thầy đã cho phép em đến tham quan. Em là Yanagi, sinh viên năm 3 Khoa Sư phạm. Hôm nay mong được thầy giúp đỡ."

"Lễ phép đấy, tốt lắm. Cơ mà nơi thực sự được phép quan sát cũng hạn chế thôi, nhưng thầy sẽ dẫn em đi tham quan một chút bên trong cơ sở nhé."

"Dạ cảm ơn thầy, nhờ thầy giúp đỡ ạ."

Thực ra cậu ấy còn hiểu rõ nơi này hơn cả ông đấy.

Ta giữ lại suy nghĩ đó trong lòng, chỉ trưng ra bộ mặt của một ông lão tốt bụng rồi bước theo sau.

"――――Đó, đại loại là như vậy. Em thấy thế nào?"

"Trang thiết bị thực hành chẳng khác nào ở cấp đại học ạ."

"Nơi này vốn dĩ là như thế mà. Cơ sở dữ liệu thư viện được kết nối trực tiếp với thư viện đại học, toàn bộ sách bên đó đều có thể tra cứu tại đây."

"Chỉ cần có ham muốn học hỏi thì đây đúng là môi trường có thể học đến vô tận."

"Đúng là vậy. Và ở đây chỉ toàn những đứa trẻ có ham muốn học hỏi mà thôi. Nào, chúng ta cùng đi xem giờ học nhé. Tránh làm phiền các em nên chú ý đừng phát ra tiếng động. Trẻ em ở đây khá nhạy cảm với tiếng động đấy."

"Cháu hiểu rồi ạ."

Bước đi trong dãy nhà cựu hiệu cũ kỹ ở Nakano.

Lớp học nhìn qua ô cửa đang giảng dạy về cơ sở truyền dẫn tư duy. Yêu cầu tối thiểu phải có kiến thức toán học và vật lý tương đương năm nhất đại học.

Từ đứa trẻ mang khuôn mặt chán nản, đứa mắt sáng rực nhìn lên bảng đen, đứa rõ ràng đang đọc cuốn sách có nội dung nâng cao hơn, cho đến đứa đang ngủ gật hoàn toàn, chẳng hề có chút đồng bộ nào.

Cậu chăm chú quan sát dáng vẻ từng em một từ phía sau.

"...May quá."

Cậu thốt lên bằng một giọng nói cực kỳ nhỏ bé.

"Em có thể cho thầy biết cảm nhận được không?"

Đúng như kế hoạch, sau khi tiết 3 kết thúc thì buổi tham quan cũng giải tán.

Khi ta ngỏ lời nếu được thì ghé qua phòng nghiên cứu uống chút trà, cậu đã gật đầu đi theo.

"Đã thay đổi nhiều lắm rồi ạ."

"Thay đổi ở đâu cơ, à thì trang thiết bị cũng được làm mới đôi chút."

"Thế... ạ. Nói thật thì cháu không quan tâm lắm đến trang thiết bị. Vốn dĩ đó chỉ là những món đồ chơi quá tầm. Những thiên tài thực sự, dù không có gì họ vẫn tự chơi được thôi."

"Haha. Giá mà cho mấy vị cấp trên nghe được câu này thì tốt. Lúc nào cũng đòi đầu tư thiết bị tốt, ngân sách cho những máy móc mà ngay cả bên đại học còn chưa có lại được duyệt cho bên đó. Thật là hết chịu nổi."

"Vấn đề ngân sách thì vẫn như xưa nhỉ....Cháu đã cố tình chọn mùa hè để đến tham quan đấy ạ."

"Ồ?"

"Mùa hè thì ai cũng mặc áo ngắn tay. Đã không có đứa trẻ nào bị nổi mề đai cả. Việc thay đổi bố trí bàn ghế sau đó thường khiến lớp học trông hơi lộn xộn, nhưng thứ tự chỗ ngồi lại rất ngăn nắp. Nếu có học sinh nghỉ học giữa chừng, chỗ ngồi sẽ xuất hiện khoảng trống bất thường. Nếu là mùa đông thì khó phân biệt được có phải do cảm cúm đang hoành hành hay không, nhưng thời điểm này thì sẽ không có quá nhiều em nghỉ học. Có một chỗ trống, nhưng vào mùa này mà chỉ có một người thì cũng có thể là nghỉ ốm thông thường. Không có đứa trẻ nào tóc tai bù xù. Có lẽ tất cả đều được tắm rửa sạch sẽ mỗi ngày. Khi xuất hiện triệu chứng trầm cảm ban đầu, việc đầu tiên người ta bỏ bê chính là tắm rửa. Tuy có những đứa trẻ trông có vẻ chán nản, nhưng ánh mắt của tất cả đều đang tiêu cự vào một thứ gì đó."

Nhìn cậu thao thao bất tuyệt giải thích, ta bật cười cay đắng. Nếu muốn trở thành một tư vấn viên học đường, có lẽ khoa cháu nên chọn không phải là nơi này đâu.

"Cháu đã luôn dằn dặn bản thân, không biết những gì mình làm... liệu có sai lầm hay không."

「Kết quả thế nào rồi?」

「Nếu đó là kết quả của cuốn sách mà tôi đã viết, thì tôi thật sự hạnh phúc vì đã viết nó. Tôi hiểu rằng đó là kết quả của nhiều yếu tố. Dữ liệu đã được thu thập để tạo ra chương trình học tốt hơn, và vụ kiện tập thể cũng là một yếu tố quan trọng. Nhưng… tôi rất vui vì không còn có trẻ em nào có vẻ chết lặng như vậy nữa.」

「Có muốn viết tiếp không?」

「Không, bây giờ không. Lúc đó, tôi nghĩ rằng ai đó phải viết. Tôi tự hào vì đã viết trong sáu năm ở đó. Nếu họ muốn viết, hãy để họ viết.」

「Thế à.」

Anh ấy đóng mắt lại như đang suy nghĩ gì đó, rồi sau đó mở mắt lên chậm rãi.

「Cảm ơn anh đã chịu khó. Sau này, hãy coi tôi như một học sinh bình thường. Tôi cũng sẽ không đến thăm riêng sau này.」

「……Thế à.」

「Vâng. Thầy Katsuno.」

「Gì vậy?」

「——Cảm ơn thầy đã sáu năm. Nhờ thầy, tôi có thể ở đây ngày hôm nay.」

«Tôi không xứng đáng được gọi là giáo viên.」

「Tôi nghĩ tôi xứng đáng. Tôi đã được thầy giúp đỡ rất nhiều.」

Thật lòng, xin đừng làm tôi khóc.

「Nếu thầy muốn, tôi có thể được phân bổ vào phòng thí nghiệm này. Tôi sẽ chào đón anh.」

«Tôi xin lỗi. Nội dung nghiên cứu mà tôi muốn không phải ở đây.」

「Haha, thật đáng tiếc.」

「Nếu có cơ hội, hãy cho tôi được cùng làm việc.」

「Ồ, tôi hy vọng sẽ có cơ hội.」

Anh ấy cúi đầu sâu một cách sâu sắc, rồi sau đó ra khỏi phòng thí nghiệm.

Cà phê mà tôi đã cho anh ấy có vẻ quá đắng.

□■□■□■□■□■□

Phòng khách rộng rãi, nơi tôi sống cùng với hai người, có vẻ rộng hơn một chút. Tôi đang đứng chờ liên lạc.

Sau khi vượt quá thời gian dự kiến, một tin nhắn đơn giản "Về nhà" được gửi đến, và sau khoảng 30 phút, khi xung quanh đã được tô điểm bởi ánh hoàng hôn, anh ấy trở về.

「Chào về, chúc ngủ ngon.」

Ngoài trời có vẻ nóng, anh ấy lau mồ hôi trên trán bằng khăn tay và ngồi vào vị trí quen thuộc của tôi.

Anh ấy đưa cho tôi một ly trà lúa mạch lạnh, nhưng không có phản ứng đáng kể nào.

Sau một khoảng thời gian lơ mơ, anh ấy nói một cách lẻ loi.

「Đã xong.」

「Đã xong chưa?」

Tôi trả lời theo kiểu lặp lại, và anh ấy nhìn tôi lần đầu tiên.

「Ryōya.」

「Nn.」

「Chúc ngủ ngon.」

「……Đúng vậy.」

Tôi muốn chia sẻ mọi gánh nặng khác với anh ấy, nhưng chỉ có gánh nặng này mà tôi không thể mang theo.

Tôi không thể tưởng tượng ra nó nặng đến mức nào.

Có lẽ anh ấy đang ngạc nhiên về sự nhẹ nhàng của lưng mình.

「Không muốn nghe à?」

「Nếu muốn nghe, tôi sẽ nghe.」

「……Nếu muốn nói, hãy nói.」

「Vâng.」

Có lẽ anh ấy không bị ai trách móc.

Tôi biết anh ấy chắc chắn muốn bị ai đó trách móc. Anh ấy đã nói, "Đó là do anh ấy, anh ấy đã gây ra những chuyện tồi tệ này."

Và nếu vậy, anh ấy có lẽ đã rời đi một cách dễ dàng.

「Ngày mai à?」

「À?」

「Nếu thích, chúng ta có thể đi mua sắm một chút không?」

「Có gì muốn mua không?」

「Trang phục của anh ấy.」

Khi tôi nói vậy, anh ấy cuối cùng cũng uống hết trà lúa mạch lạnh trước mặt.

「Không phải của anh ấy à?」

「Tôi sẽ mua nếu cần, nhưng nếu không có tôi đi cùng, anh ấy sẽ không mua. Có một số bộ quần áo mùa hè của năm ngoái đã hỏng.」

Hãy để ngày mai kết thúc trước.

Hãy để tôi thử trang phục mà tôi mua vào ngày mai.

Hãy lên kế hoạch đi du lịch trong kỳ nghỉ hè.

Hãy thử tham gia một giải đấu game.

Hãy thử phát trực tiếp quá trình chơi game.

Hãy thành lập một bang hội cùng nhau.

Hãy làm cho bang hội có nhiều người xem.

Nếu có đủ người xem, thì không cần phải làm gì khác cả. Nếu anh ấy muốn trở thành giáo viên, tôi sẽ không ngăn cản. Nếu anh ấy muốn trở thành chủ doanh nghiệp cá nhân, tôi sẽ không cần chứng minh thu nhập phụ.

Vì vậy, xin đừng chết vào ngày mai.

Hãy tích lũy những lời hứa cho ngày mai mỗi ngày.

Hãy cố gắng mỗi ngày để tạo ra lý do để sống đến ngày mai.

Nhưng tôi không thể trở thành lý do mà anh ấy hướng đến tương lai.

Nếu anh ấy quyết định như vậy, tôi không thể ngăn cản.

Chỉ một điều mà tôi muốn, đó là nếu có thể, tôi muốn anh ấy mang tôi theo trong hành trình đó.

Đó có phải là tiến triển của việc chuyển đổi thành phim không?

Nếu bạn chỉ định tôi làm đại diện ủy quyền, tôi sẽ xử lý mọi vấn đề liên quan đến lịch trình. Tôi sẽ xử lý mọi thứ mà tôi có thể quyết định.

Thế nên xin anh đừng mang gương mặt ấy.

Nếu đêm nào cũng bị giật mình thảng thốt thì từ bỏ cũng có sao đâu.

Dù biết dù có nói thế anh cũng chẳng chịu dừng lại.

Ai đó ơi.

Ai đó hãy cứu lấy anh ấy (tôi) với.

"Tất nhiên là phải đập tan xác cái gã tồi đó rồi. Tôi sẽ trở thành kẻ mạnh nhất."

Nơi đáy mắt anh bùng lên một ngọn lửa đen thẫm.

Anh đang cất lời về một tương lai hoàn toàn khác với lời hứa đơn phương của tôi.

-- Ôi, tôi đúng là một người phụ nữ tồi tệ.

Dù cho anh đang uất hận.

Dù cho anh đang đau khổ.

Dù cho gương mặt anh đang đầm đìa phẫn nộ.

Mà tôi lại vui mừng, vui mừng đến mức không sao ngăn lại được.

Làm ơn.

Làm ơn đừng gục ngã.

Hãy tiếp tục tỏa sáng rực rỡ ngay trước mắt anh.

Hãy tiếp tục đánh bại một anh hết mình chỉ trong tơ kẽm.

Nơi tận cùng của một phần trăm tài năng và chín mươi chín phần trăm nỗ lực, xin hãy tiếp tục chiến thắng anh mãi mãi.

Làm ơn.

Những ngôi sao nhỏ bé.

Truyện liên quan

Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】 Đang ra Nhật Bản

Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】

Web Novel 原純
Cập nhật: 1 giờ trước

Vị nhân vật chính, người chỉ chơi một mình trong closed beta, đã tạo được nhiều bạn bè (không nói ...

601 4
Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~ Đang ra Nhật Bản

Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~

Cập nhật: 8 giờ trước

Nhân vật chính với phong cách riêng của mình, trong lúc tận hưởng trò chơi theo cách mình thích, chẳng ...

395 547
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 12 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

955 1.1k
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 22 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

317 1k
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 2 ngày trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

112 520