“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Ngoại truyện: Cho đến khi ăn ly parfait

Tôi cố tỏ ra chẳng có chuyện gì, thốt lên câu "Em đi đây" rồi rời khỏi nhà. Thay vì đi thang máy của chung cư, tôi lại mở cánh cửa ra cầu thang hiểm.

Trên bậc cầu thang bê tông, tiền bối đang ngồi đó, vẫn như mọi khi――――dù nét mặt anh rõ ràng là đang căng cứng.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng, anh đợi lâu chưa?"

"À, mới tới thôi?"

"Đồ dối trá."

Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Chẳng cần nhìn tôi cũng biết tiếng chân anh tới từ lúc nào.

Nghe thấy tiếng anh tôi mới bắt đầu sửa soạn, nên chắc chắn anh đã phải đợi ngót nghét ba mươi phút rồi.

"Những lúc thế này thì phải nói là 'mới tới nơi' chứ, có sao đâu nào."

"Thì cũng được thôi. Không lạnh sao?"

"Lạnh chứ."

Tháng Hai ở Tokyo thời tiết khá là giá rét.

Hơi thở hắt ra hóa thành một màu trắng xóa.

Mặc kệ bàn tay anh đưa ra, tôi bắt đầu dậm chân cộp cộp bước xuống cầu thang hiểm, tiền bối cũng lẵng nhẵng bước theo sau.

Tất nhiên trong cái lạnh cắt da cắt thịt này tôi chẳng buồn trò chuyện làm gì. Tôi cũng lạnh chứ bộ.

"Hôm nay chưa tính làm gì cả, giờ sao đây?"

Cộp, cộp, cộp.

"Này, Mari?"

Cộp, cộp, cộp.

"Này nhé, Mari? Cô Mari? Mari Nitta ơi?"

Cộp, cộp, cộp.

"Cái đó... này, Mari, em đang giận đấy à?"

"Anh nghĩ là em không giận chắc?"

"Ư... không, thì..."

"Em đã nói suốt rồi còn gì? Rằng Thầy đang cảm thấy khó chịu đấy."

"Thì, ừ, em có nói."

"Rằng sao anh không đổi phong cách đi."

"Thì cái đó, đâu có đổi được. Anh đâu có nghĩ ra được cách nào khác."

"Cứ tiếp tục cái cách đó thì thế nào cũng có ngày Thầy bị người ta nhìn bằng ánh mắt coi thường, lẽ ra anh phải mau mau đổi đi mới đúng chứ."

"Nói vậy thì..."

"Mà cái Guild Run đó thì có gì quan trọng đâu chứ."

Câu nói buông lơi của tôi khiến tiền bối nhăn mặt.

"Sao lại bảo là không quan trọng được."

"Chẳng quan trọng chút nào hết. Chỉ cần được chơi cùng Thầy, cùng mọi người là tốt rồi còn gì. Hồi ở CCO có thèm rờ tới cái bảng xếp hạng đâu, lúc đó không vui sao?"

"Vui chứ."

"Thấy chưa. Tụt hạng thì đã làm sao. Mấy thành viên khác rời đi thì thì đã làm sao chứ? Chỉ cần mọi người cùng chơi với nhau là được rồi mà."

"Thì mọi người vẫn chơi cùng nhau đấy thôi, đông người hơn thì làm được nhiều việc hơn chứ sao."

"Nhưng trong cái 'mọi người' đó mà không có anh thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ!"

Mới đầu, ai nấy đều cười bảo tìm được một bản phối dị hợm. Rồi mọi người cứ nghĩ chắc sớm muộn gì cập nhật mới cũng khiến boss có kháng tính mà chẳng dùng được nữa đâu.

Chẳng ngờ nó lại hợp rơ đến thế, leo thẳng lên bảng xếp hạng khiến cả lũ sướng rơn.

Từ lúc lên top, lượng người xin gia nhập Guild tăng đột biến, Thầy chọn lọc những ai hợp cạ cho vào, thế rồi từ lúc nào không hay quy mô đã phình to ra như vậy.

Và chẳng ai ngờ, cái chiến thuật đó lại hiệu quả lâu đến thế.

Nó còn lưu lại kỷ lục ở giải đấu đôi, rồi tiền bối bắt đầu được gọi tới với tư cách là bạn đồng hành của Thầy.

Rồi chẳng biết từ lúc nào, chuyện của mọi người chỉ toàn xoay quanh việc giữ vững thứ hạng.

Đối với người có phong cách như anh, EFO là nơi để tán phét, hoặc là nơi đi săn boss vì thứ hạng――một nơi cuộn tròn lại mà chẳng thèm nhìn lấy con boss, chứ chẳng phải là nơi để chơi đùa.

Rõ ràng là muốn chơi cùng nhau cơ mà. Rốt cuộc ngoài boss ra thì các nội dung khác cũng thú vị lắm chứ bộ.

Tiền bối đảo mắt nhìn quanh một hồi, rồi xoa nhẹ lên đầu tôi.

"Anh ấy mà."

"Ừm."

"Cũng chẳng phải chơi giỏi giang gì, nếu nói về trình độ thì tiền bối Mizoguchi còn giỏi hơn anh nhiều."

"Đúng vậy."

"Thế nên, lần đầu tiên được bảo rằng đây là phong cách mà chỉ mình anh làm được, lại nhận ra đó là cách giúp Thầy tỏa sáng nhất, anh đã vui biết nhường nào."

"Em biết."

Vì biết điều đó, nên dù đã nghĩ trong đầu nhưng tôi vẫn giữ kín không nói ra.

"Anh đã từng nghĩ, mình đã trở thành một điều gì đó thật đặc biệt, có thể đứng bên cạnh hỗ trợ cho Người Thầy (Anh Hùng) của chúng ta."

"Đồ ngốc."

"Vâng, anh ngốc lắm."

Bàn tay lạnh ngắt dưới bầu trời tháng Hai giá rét lùa vào tóc tôi. Cảm giác ấy hơi nhột một chút.

"Anh xin lỗi nhé."

"Không tha lỗi đâu."

"Xin lỗi mà."

"Tuyệt đối không tha lỗi."

"Anh xin lỗi rồi mà, phải làm sao em mới chịu tha lỗi đây."

"Cho đến khi được ăn món parfait phiên bản mới của Pricia Parlor thì em nhất quyết không tha lỗi đâu."

Pricia Parlor là quán cà phê chúng tôi từng đến một lần trong buổi hẹn hò trước đây.

Đó là một cửa hàng cực kỳ đáng yêu với sắc hồng, hình trái tim và những dải nơ. Tôi thì thích mấy thứ này lắm, nhưng tiền bối thì suốt buổi cứ ngượng ngùng không thoải mái, từ đó đến nay chưa từng cùng tôi đến đó thêm lần nào nữa.

Tiền bối ngửa mặt nhìn trời, rồi như buông xuôi, anh thõng vai xuống vẻ bất lực.

"Rồi rồi biết rồi, đi thôi nào, Mari."

Bàn tay lạnh giá lại được đưa ra lần nữa, và lần này, tôi đã đan chặt lấy những ngón tay anh.

Truyện liên quan

Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】 Đang ra Nhật Bản

Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】

Web Novel 原純
Cập nhật: 5 giờ trước

カドカワBOOKS dạng より thư tịch hóa が quyết định いたしました!. Mọi công việc, mọi sở thích, mọi cuộc sống đều ...

4
Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~ Đang ra Nhật Bản

Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~

Cập nhật: 5 giờ trước

Nhân vật chính với phong cách riêng của mình, trong lúc tận hưởng trò chơi theo cách mình thích, chẳng ...

395 471
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 9 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

955 1.1k
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 19 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

317 1k
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 22 giờ trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 2 ngày trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

112 519