“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi - Ngoại truyện: Món ngon lúc tàn cuộc
"Vất vả rồi nha~"
"Ừm, vả vả rồi."
Tôi chạm ly với Rihito ở quán ăn nhỏ quen thuộc. Ngụm một hơi hết ly ginger ale tự làm đậm vị gừng thơm nức, tôi khẽ thở ra một hơi dài.
Đây là quán do hai vợ chồng ông chủ quen từ thời CCO mở, một nơi yên tĩnh có thể thong thả thưởng thức bữa ăn.
Năm đó vô tình nhắc đến một địa danh gần đến không ngờ trong lúc tán xét, từ đó chúng tôi trở thành khách quen.
"Mừng giải đấu thành công tốt đẹp, trước tiên là món khai vị nhé."
Anh Daikiri――ông chủ quán――bưng ra món thạch kanten vô cùng mắt mắt. Ờ thì, món này gọi là gì nhỉ, Amayose? Chắc là đúng rồi.
"Cháu cảm ơn anh ạ."
"Cảm ơn anh Dai! Ôi chao, căng thẳng thật đấy!"
"Anh có xem trận bán kết đấy, đỉnh thật sự."
"Trận bán kết lại được nhắc tới trước cả trận chung kết luôn kìa lol."
"Biết sao được, chung kết cũng hay đấy, nhưng mà so với trận đó thì..."
"Mà, độ trần ai thì đúng là một trời một vực thật!"
"Cậu là người vất vả hơn mới đúng, vậy mà chỉ có mình tôi gục xuống."
"Nói gì thế hả? Rõ ràng là ông làm việc quá sức hơn nhiều mà?"
"Khôn, rốt cuộc thì toàn bộ việc phân tích kỹ năng tôi đều phó mặc cho cậu."
"Tôi chỉ làm đúng mỗi cái việc phân tích kỹ năng đó thôi đấy nhé?"
Thế nhưng, chính cái sự phân tích kỹ năng đó lại là tất cả của trận đấu ấy.
"Rồi rồi, mấy chuyện đó để sau đi. Tiếp theo đây, gân bò hầm. Món uống thì vì hai đứa bảo cứ tùy tôi chọn, nên thủ lĩnh ly này, Lloyd ly này nha."
"Trông ngon thế."
"Mời mọi người dùng bữa."
Mếng thịt hầm mềm rục gắp vào miệng liền tan ra.
Vị thịt ngọt đậm đà quyện cùng vị ngọt dịu nhẹ của rau củ và rượu mirin lan tỏa khắp khoang miệng.
Rihito nhâm nhi ly rượu hâm nóng đầy tâm trạng, còn tôi thì uống ly rượu Nhật không cồn――món không có trong thực đơn mà có lẽ ông chủ đã cố công đặt riêng về cho tôi.
Hương thơm rõ ràng là rượu Nhật, vậy mà chất liquid kỳ lạ ấy lại chẳng hề gây rát cổ họng, cứ thế trôi tuột xuống và lắng lại nơi đáy dạ dày.
Tôi khẽ trút một hơi thở dài thanh thản.
"Xong rồi nhỉ."
"――Ừm, xong thật rồi."
Giải đấu khép lại, buổi livestream chia sẻ cảm nghĩ đã xong, giờ đây thưởng thức món ăn nơi đây, tôi mới thực sự cảm nhận được mọi thứ đã trôi qua.
Tạm thời ngoảnh mặt làm lơ trước núi video đang chờ được chỉnh sửa phía sau. Ít nhất là trong hôm nay, có quên đi chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ.
"Đúng rồi, vụ việc dạo nọ, Celis đã phản hồi lại rồi đấy."
"Ồ, cô ấy nói sao?"
"Nghe bảo phải đến tối ngày kia cha cô ấy mới về nhà, nên sau lúc đó mới xác nhận lại được."
"Kiểu phụ huynh bận rộn à. Rõ rồi."
"Mấy đứa mày thật sự đấy, đến những lúc thế này mà vẫn nói chuyện công việc cho bằng được."
Ông chủ cười khổ rồi dọn tiếp đĩa thức ăn nhỏ tiếp theo.
Hôm nay Rihito đã dặn trước là "Mọi thứ nhờ anh lo liệu hết từ đồ uống, không giới hạn ngân sách", nên những đĩa thức ăn cầu kỳ chưa từng thấy bao giờ, cũng chẳng có tên trong thực đơn cứ lần lượt được đưa ra.
Những lúc thế này, tôi lại thấy thói quen tiêu tiền của cậu ta quả nhiên có chút khác người.
Thở dài thưởng thức những món ăn đến cả cái tên tôi cũng chịu chết không biết là gì, rồi thong thả lấp đầy cái bụng trống.
Suốt hai ngày nay tôi sống chỉ nhờ vào thanh dinh dưỡng với súp năng lượng, nên đã lâu lắm rồi mới được ăn một bữa đàng hoàng ngon lành đến thế. Dĩ nhiên, vốn dĩ đây đã là một quán ăn rất ngon rồi.
"Sau mỗi giải đấu tớ đều nghĩ thế này."
"Ừm?"
"Tớ chẳng thể nghĩ ra được việc tiếp theo mình nên làm là gì cả."
"Tại cậu lúc nào cũng dốc hết toàn bộ sức lực mà."
"Thì, tớ đã quyết định là phải chơi hết mình rồi mà."
"Tôi thấy thế cũng tốt. Chỉ có điều lần này thì――――e là từ mai, cậu sẽ chẳng có thời gian mà nghỉ ngơi đâu."
"Hả?"
"Yêu cầu làm video phân tích trận đấu với Celis và Anesia gửi về đã nhiều đến mức đếm không xát ngón tay rồi."
"…………Thật đấy à?"
"Bạn bè của họ mà xuất hiện trên truyền thông thì chỉ có hai chúng ta thôi, nên chuyện thành ra thế này cũng là tự nhiên."
"Uầy, chết thật, ra là thế sao. Mà cũng phải, làm gì có cách nào liên lạc trực tiếp với Celis đâu chứ…"
Dĩ nhiên là có thể liên lạc thông qua Ban quản lý EFO, nhưng trong trường hợp đó sẽ cần một bản đề án vô cùng chỉnh chu.
Đặc biệt là vì họ vẫn còn là vị thành niên, nên khả năng cao những lời mời hợp tác cá nhân sẽ không được chấp nhận.
Rốt cuộc, tất cả những lời mời xuất hiện từ các kênh cá nhân quy mô nhỏ đều đổ dồn hết về phía chúng tôi.
"Cô Anesia cũng chẳng có thông tin liên lạc. Dạo gần đây trên BBS cũng không thấy bài đăng nào nữa. Mà người ta là người chơi bình thường, chuyện đó cũng đành chịu thôi."
"Chờ chút, vậy là phải nhanh chóng vạch ra ranh giới những gì được phép nói rồi. Để tớ xác nhận xem có thể bàn bạc trước buổi hẹn với Molliy-san ngày mai không."
"Ừ. Còn về lịch trình cố định thì, thứ Tư là cái vụ đó của cậu nhỉ?"
"Tớ không muốn đi đâuuuuuuuuuu"
Tôi nghiêng ly nhìn cậu ta đang gục mặt xuống bàn.
Có quá nhiều việc phải làm, thành ra cái chuyện "tiếp theo nên làm gì" trở nên hoàn toàn vô nghĩa.
"Xong xuôi mấy việc đó rồi, chẳng phải cậu bảo muốn chơi game mới sao. Đợi đến lúc chơi xong cái đó thì cũng tới sự kiện Valentine rồi còn gì."
"Dù là do bản thân tự chọn thật đấy…… nhưng đúng là cái cuộc sống chẳng dính dáng gì đến hai chữ 'nghỉ ngơi' mà."
"Trong mắt người đời thì streamer game ngày nào mà chẳng là ngày nghỉ."
"Mà, cứ để họ nghĩ thế lại hay hơn đấy chứ."
Thực tế thì sổ tay lịch trình đã kín lịch không còn một khoảng trống, nhưng tuyệt đối không được đưa những thứ đó lên sóng livestream.
Bởi vì chúng tôi đã quyết định, bằng mọi giá chỉ mang lại niềm "vui vẻ" mà thôi.
Sau khi đánh chén xong bữa ăn thong thả không bị rượt đuổi bởi những lời xác nhận hay tin nhắn liên lạc sau một thời gian dài, tôi được bao bọc bởi sự mệt mỏi, một chút cơn buồn ngủ cùng cảm giác no bụng vừa vặn.
"Nào, cái này là quà mừng vô địch từ anh."
Cuối cùng, ông chủ bưng ra đĩa đồ ăn tàn cuộc.
Bên dưới phần trang trí lộng lẫy, những dòng chữ bằng socola đang hiện lên rõ ràng.
Trước những dòng chữ ấy, tầm nhìn của tôi hơi nhòe đi.
Chúc mừng vô địch
Cặp đôi mạnh nhất: Leader & Lloyd
Truyện liên quan
Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】
カドカワBOOKS dạng より thư tịch hóa が quyết định いたしました!. Mọi công việc, mọi sở thích, mọi cuộc sống đều ...
Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~
Nhân vật chính với phong cách riêng của mình, trong lúc tận hưởng trò chơi theo cách mình thích, chẳng ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...