Câu Chuyện Cổ Tích Kỳ Diệu Của Hansel: Hãy Lấp Đầy Tôi Bằng Phép Thuật! - Chương 13
“Cô lẩm bẩm cái gì đấy?”
“T-Tôi có nói gì đâu.”
Mình đang làm cái quái gì thế này, đi phân tích gương mặt hắn vào lúc này sao?
Hansel tự trách bản thân, cảm thấy thật ngớ ngẩn.
Cô vội vã quay đầu đi, mắt hướng về phía cánh cửa nhà tắm đang đóng chặt.
“Ngài còn chẳng hề chạm vào cửa, vậy mà nó tự mở ra. Đèn tự sáng, nước tự sôi, cả muối tắm cũng tự bay vào bồn nữa…”
Khi hắn bế Hansel vào nhà tắm, cánh cửa đã tự động bật mở.
Hắn chẳng hề xướng lên bất kỳ câu chú nào, thậm chí còn không hề búng tay.
Nước trong bồn tự làm nóng, hơi nước nhanh chóng tỏa ra ngập tràn không gian.
Hansel chưa từng nghe qua thứ ma thuật cấp độ cao siêu đến nhường này.
Thông thường, ma thuật đòi hỏi một vòng tròn ma pháp đóng vai trò như bản thiết kế và một lời xướng ngôn để kích hoạt.
Cơ chế của ma thuật giống như một cỗ máy được vận hành tinh vi.
Thông qua những tính toán phức tạp của vòng tròn ma pháp, nguồn ma lực thô mới từng bước được gọt dũa để thể hiện ý chí của thuật sĩ.
Đẳng cấp của một pháp sư thường được đo bằng khả năng đơn giản hóa vòng tròn ma pháp, thu ngắn lời xướng ngôn, từ đó đẩy nhanh tốc độ thi triển.
Nhưng thi triển ma thuật mà không cần một lời nói hay một cử chỉ? Điều đó đã vượt xa năng lực của cả những pháp sư tài năng nhất.
Nó không còn là phi thường nữa—nó là thứ năng lực của một thế giới khác.
Hắn thản nhiên hỏi,
“Mang theo một ma đạo cụ bên mình mà cô lại đi kinh ngạc trước ma thuật sao?”
“Thì… tôi đâu biết làm sao mình có nó. Tôi chẳng nhớ được gì cả, ngài nhớ không?”
“Ừ nhỉ. Cô từng nói thế.”
Dù bản thân không thể sử dụng ma thuật, Hansel vẫn mang trong mình dòng máu của pháp sư.
Sự tò mò trong chốc lát đã lấn tát niềm sợ hãi cùng sự căng thẳng, cô thốt lên,
“Làm sao ngài có thể dùng ma thuật như thế? Cần phải làm gì mới thi triển được như vậy?”
Hắn đặt cô xuống sàn nhà tắm rồi thản nhiên đáp, “Ta thích thì ta dùng thôi. Ta được tạo ra như thế mà.”
Hắn có thể kích hoạt ma thuật dễ dàng như hơi thở, không cần lời xướng ngôn hay ngay cả một cái gảy tay.
Và không chỉ một phép—hắn có thể thi triển nhiều phép cùng một lúc.
Với Hansel, một kẻ đến một mẩu tài năng ma thuật cũng không có, thứ năng lực ấy còn vượt xa cả một giấc mơ.
“Vậy, ngài là một pháp sư đúng không? Vì ngài có thể dùng ma thuật…”
“Đã từng. Giờ thì không.”
Câu trả lời ẩn ý của hắn khiến Hansel nghiêng đầu bối rối.
Nếu hắn không phải pháp sư, vậy hắn là cái gì? Liệu cách hắn dùng thì quá khứ có liên quan đến tin đồn hắn tàn sát những pháp sư dám bước vào lãnh địa của mình?
Hansel muốn gặng hỏi thêm, nhưng trước khi cô kịp làm vậy, hắn đã ngắt lời, chặn đứng mọi câu hỏi của cô.
“Cô vẻ như còn nhiều năng lượng lắm nhỉ. Hay để ta làm cô phải mút thêm nữa nhé?”
“T-Tôi tắm ngay đây! Tắm ngay đây!”
Hansel vội vã lùi lại nhưng rồi sượng sùng khựng bước, đột nhiên nhận ra diện mạo lúc này của mình.
Sau tất cả những hỗn loạn trong rừng, mái tóc bạch kim dài của cô đã rối tung như thể vừa bị một con mèo cào xới.
Mặt trước chiếc váy bị xé rách, để lộ khuôn ngực đẫm đặn, trắng nón, còn dính nhem nhuốc những tàn tích từ cuộc lên đỉnh trước đó của hắn.
Chưa bao giờ trong đời cô rơi vào tình cảnh thảm hại đến mức này.
Thực sự, cô chưa từng tưởng tượng nổi mình lại có thể trông tồi tệ đến thế.
Hai má cô nóng bừng lên, cảm giác như hơi nước sắp phun ra từ da đầu.
Hansel nhanh chóng ngoảnh mặt đi để tránh ánh nhìn của hắn.
“Tôi sẽ tắm, nên ngài có thể rời khỏi phòng được không?”
Thay vì trả lời, cánh cửa mở ra và một chiếc ghế lơ lửng bay vào nhà tắm.
Nó đáp xuống cạnh bồn tắm, và hắn thong thả ngồi xuống.
Hansel ngơ ngác nhìn hắn, há hốc cả miệng.
“Tắm đi.”
“Ngài định nhìn tôi suốt đấy à? Dù tôi là tù binh của ngài, tôi vẫn có quyền riêng tư chứ. Đâu thể nào tôi lại—”
“Cô không biết ta là ai, và ta cũng chẳng biết cô là ai.”
Hắn uể uả tựa lưng vào thành ghế.
“Cô biết những điều ta không biết. Nếu ta không giám sát, ai biết cô sẽ làm ra trò gì tiếp theo.”
“Ý-Ý ngài là sao cơ…”
Hansel nhíu mày trong giây lát, xâu chuỗi những lời hắn vừa nói vào hoàn cảnh hiện tại.
“Ý ngài là… vì ngài không biết thân phận của tôi, ngài không thể lường trước tôi sẽ làm những hành vi lén lút gì. Và vì tôi không nhớ mình là ai hay có khả năng gì, tôi có thể vô tình gây ra rắc rối. Có đúng thế không?”
“Đúng.”
Hansel thầm khen ngợi bản thân trong quá khứ vì đã nuốt ngấu nghiến bao nhiêu cuốn sách.
Càng nói chuyện với hắn, cô càng thêm chắc chắn.
Vốn từ và cấu trúc câu của hắn kỳ lạ, không, phải nói là vụng về một cách đáng kinh ngạc.
Người ta nói Mụ Phù Thủy Của Ngôi Nhà Bánh Gừng đã sống một mình ở khu rừng phương bắc rất lâu rồi.
Rõ ràng việc sống cô lập quá lâu đã khiến khả năng giao tiếp của hắn bị thoái hóa nghiêm trọng.
“Vậy nên, dù tôi có hứa là sẽ chỉ tắm rửa ngoan ngoãn, ngài cũng chẳng tin đâu đúng không?”
“Không.”
Bờ vai Hansel rũ xuống.
Dù đã trót hoãn binh được một ngày, hắn vẫn là kẻ có thể đoạt mạng cô bất cứ lúc nào.
Truyện liên quan
Một Cuộc Đính Hôn Sớm
Tóm tắt. “Liệu chúng ta có biết được không nếu chúng ta thực sự trở thành vợ chồng… bằng cách ...
Ông Kadan Trong Khu Rừng Sâu
Tóm tắt. Chính người canh giữ khu rừng rậm rạp đã cứu cô tiểu thư quý tộc bị bỏ rơi ...
Gương Kia, Gương Kia Trên Tường, Ai Là Phù Thủy Của Tiếng Gọi Định Mệnh
Tóm tắt. Phù thủy Kalynia che giấu thân phận và tiếp cận cháu trai của Bạch Tuyết.
Phu Nhân Công Tước Rồng
Tóm tắt. [Một quý ông giàu có đang tìm kiếm một cô dâu.
Hướng Về Căn Nhà Gỗ Mùa Đông Của Thanh Thản Và Điên Rồ, Cinderella Chạy
Tôi đã mơ tìm thấy thiên đường ở nơi tôi chạy trốn đến. Roel, người từng sống ở nhà người ...
Sống Sót Trong Một Game Tình Cảm Dành Cho Người Lớn
Tóm tắt. Một món đồ Huyền thoại cấp SS tình cờ nhận được từ lượt rút miễn phí.