Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài - L???

Từ ngày đó đến giờ đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi nhỉ.

Đã chẳng còn khái niệm thời gian nữa.

Chẳng biết từ bao giờ, tôi đã ngừng đăng tải bộ "Kẻ dùng kéo nơi dị giới".

Dừng lại rồi cũng chẳng làm gì cả.

Chỉ đọc những tác phẩm trên "Hãy viết tiểu thuyết", nằm ườn cả ngày, tập thể dục chẳng vì mục đích gì.

Có những ngày tôi chỉ biết cắn vào chân giường mà sống qua ngày.

Chẳng phải vì đói. Chỉ là muốn nhai nuốt thứ gì đó cho đỡ trống trải mà thôi.

Chẳng có mấy việc để làm.

Nếu có thể làm, thì chỉ là ngắm nhìn trang "Hãy viết tiểu thuyết", viết vài dòng, hoặc vẽ vời trên phần mềm đồ họa.

Tóm lại, chỉ có thể xem hoặc tạo ra các tác phẩm sáng tạo mà thôi.

Dù chẳng muốn nhìn đến tiểu thuyết nữa, nhưng tôi cũng chẳng còn việc gì khác.

Phần lớn thời gian trong ngày, tôi dành để đọc tiểu thuyết, thời gian còn lại thì ngồi thiền hoặc làm những chuyện kỳ quặc.

Các tác phẩm trên "Hãy viết tiểu thuyết" nhiều vô kể.

Tôi có thể giết thời gian bao lâu tùy thích.

Thế nhưng, điều đó cũng đã kết thúc.

Ngay cả các tác phẩm trên "Hãy viết tiểu thuyết" cũng có giới hạn.

Bởi lẽ, thời gian cứ lặp lại trong vòng một năm.

Từ tháng 4 năm 2017 đến cuối tháng 3 năm 2018.

Tôi chỉ được phép đọc những tác phẩm đăng tải trong khoảng thời gian đó.

Và tôi đã đọc sạch bách tất cả rồi.

Có lẽ đâu đó vẫn còn những tác phẩm tôi chưa biết, nhưng ít nhất, những bộ trên bảng xếp hạng thì tôi đã đọc hết sạch.

Khả năng vẽ của tôi cũng đã tiến bộ.

Dù chưa đến mức chuyên nghiệp, phần mềm cũng chẳng xịn xò gì nên tranh vẽ chẳng đẹp đẽ là bao, nhưng những gì trong ký ức, tôi đã có thể vẽ lại gần như toàn bộ.

Mà thực ra, nếu vài ngày không vẽ, tôi sợ mình sẽ quên mất.

Quên cả khuôn mặt con người chẳng hạn.

Nhưng rồi, cuối cùng tôi cũng chẳng buồn làm việc đó nữa.

Tôi ngồi cuộn tròn nơi góc phòng, nhìn căn phòng đã quá đỗi quen thuộc.

Không một tiếng động.

Không có tiếng máy tính chạy rì rì, cũng chẳng có tiếng điện nhỏ phát ra từ màn hình.

Trong căn phòng tĩnh mịch, tôi nhìn vào góc phòng đối diện.

Vì đó là nơi xa nhất trong căn phòng này.

Tôi từ từ đứng dậy rồi chạy.

Đâm sầm vào tường, đổi hướng.

Chưa kịp bước đến bước thứ ba đã lại va vào tường.

Tôi nắm chặt tay, đấm mạnh vào tường.

Dùng chân đá liên hồi vào tường.

Hết lần này đến lần khác. Hết lần này đến lần khác.

Tôi há miệng, rặn ra tiếng từ tận cổ họng.

"Aaaaaa..."

Tôi muốn ngắm nhìn bầu trời sao.

Tôi muốn chạy trên con đường dài.

Tôi muốn được tắm mình trong cơn mưa.

Tôi há miệng thật to, thè lưỡi ra.

...Tôi cắn.

Dồn hết sức lực vào cơ hàm, tôi nghiến chặt răng vào thịt.

Cơn đau như điện giật chạy dọc não bộ, nhưng tôi không hề nới lỏng hàm.

Mùi sắt xộc lên đầy trong khoang mũi.

Khoảnh khắc tiếp theo. Một tiếng "bộp" vang lên.

Có thứ gì đó nghẹn lại trong cổ họng.

Không thể thở nổi, tôi quỵ xuống, ôm lấy cổ họng.

Cố hít thở bằng mũi thì máu trào ra ào ạt, chẳng thể làm gì được.

Không khí trong phổi đã cạn kiệt, nhưng tôi không thể hít thêm được chút nào.

Nỗi đau đớn đã lâu rồi mới có lại được. Sự kích thích tột cùng khiến não bộ tôi tỉnh táo lạ thường.

Thế nhưng, tầm nhìn cứ tối dần đi.

Càng lúc càng ngạt thở.

Cơ thể bắt đầu co giật.

Tôi đổ gục xuống.

Ôm lấy cổ họng. Cào cấu.

Khó thở quá.

Khó thở quá.

Chết...

Khi nhận ra, tôi đang đứng giữa phòng.

"..."

Tôi đưa ngón tay vào miệng, chạm vào lưỡi.

Lưỡi tôi có cảm giác nhám, đầu ngón tay đã ướt đẫm.

Tôi đổ ập xuống sàn.

Nằm nghiêng, ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào đó.

Cơ thể tự nhiên run rẩy, nước mắt trào ra.

Ngay cả cái chết, tôi cũng không được phép.

Lần đăng thứ... bao nhiêu rồi nhỉ?

●Ngày thứ nhất●

Tôi chẳng còn nhớ đó là vòng lặp thứ mấy nữa.

Chỉ đến sau này, khi nhìn lại ngày tháng, tôi mới biết đó là ngày đầu tiên.

Đến khi nhận ra, tôi đã ngồi trên ghế, giương mắt nhìn lại tác phẩm của chính mình.

Nói là tác phẩm của tôi, nhưng không phải cuốn "Kẻ Sử Dụng Kéo Ở Dị Giới".

Thứ đó đâu phải tác phẩm của tôi.

Đúng là tôi đã viết nửa sau, nhưng chẳng qua chỉ là tiện tay hoàn thành một món ăn làm dở.

Tôi không chọn nguyên liệu, cũng chẳng chọn món ăn.

Cùng lắm chỉ là quyết định xem nên rưới lên món đó nước sốt kiểu Nhật hay kiểu Tây mà thôi.

Thứ tôi đang nhìn là một tác phẩm tôi đã viết từ rất lâu về trước.

Tựa đề là "Anh Hùng Thuật Sự Về Một Tấm Tấm Chân Lý".

Đó là tác phẩm duy nhất tôi tự tay viết từ con số không kể từ khi đến căn phòng này, chỉ để tranh thứ hạng.

Đúng như cái tên, đó là một câu chuyện vô cùng tầm thường, vô cùng nhạt nhẽo.

Hồi đó, tôi không thật sự hiểu tác phẩm này dở ở chỗ nào.

Nhưng bây giờ thì tôi đã hiểu.

Tác phẩm này đầy chực những điểm tệ hại.

Trước hết là tiêu đề.

"Anh Hùng Thuật Sự Về Một Tấm Tấm Chân Lý".

Những gì cái tiêu đề này mang lại chỉ là cho người ta biết đây là một câu chuyện rất đỗi bình thường.

Nhân vật chính là ai, ở địa vị nào, sở hữu sức mạnh gì, mang tâm trạng thế nào và sẽ làm cái gì.

Mấy thứ đó hoàn toàn mơ hồ.

Dù vậy, những từ ngữ như "Dũng giả" hay "heroic tale" ít nhiều vẫn gợi lên nét huyền ảo, vừa vặn chạm nhẹ vào nhu cầu của độc giả trên trang web này.

Yếu tố đó có lẽ là lý do giúp nó nhận được điểm số, khác hẳn với những tác phẩm khác.

Tóm tắt truyện cũng vậy.

Nó ghi lại mớ thiết cụ tỉ mỉ về trang bị, phép thuật lẫn chủng tộc xuất hiện trong tác phẩm.

Quá nhiều danh từ riêng cùng lời giải thích thừa thãi, khiến người ta đọc mà phát mệt.

Cớ sao lại như thế, trong khi phần then chốt rằng nhân vật nào làm cái gì thì chẳng thấy đâu.

Đâu cần thiết phải đem mớ thiết lập ra giải thích ngay ở phần tóm tắt.

Trừ khi mấy thứ trang bị hay phép thuật đó là cái gì đó đặc biệt cấu thành nên nền tảng của câu chuyện.

Mấy điểm tệ hại vẫn còn nhiều lắm.

Văn phong tổng thể quá yếu kém, đọc rất vấp.

Nhiều chỗ còn chẳng nắm vững những thứ cơ bản như "Chủ ngữ - Vị ngữ - Bổ ngữ", "5W1H", hay cách dùng trợ từ "te-ni-o-ha".

Thậm chí thỉnh thoảng, tôi còn chẳng hiểu nổi nhân vật đang muốn nói cái gì.

Người duy nhất hiểu được lúc đó chỉ có tôi mà thôi.

Thời gian trôi qua quá lâu kể từ khi viết, bản thân tôi bây giờ cũng chẳng thể nào giải mã nổi.

Chưa kể, đoạn văn hoàn toàn không được xuống dòng.

Nếu là sách in dọc thì còn tạm, đằng này đọc trên trình duyệt web thì chịu chết, không làm sao mà đọc nổi.

Cộng thêm sự non nớt của câu từ, chỉ cần đọc vài dòng đầu chắc ai cũng muốn thoát ra ngay lập tức.

Nhân vật chính chẳng có chút gì thú vị.

Lương thiện, chính nghĩa, không sở hữu sở thích, thiếu tính chủ động, lại chẳng có niềm tin.

Cậu ta có lẽ là một kẻ tốt.

Nhưng lại quá đỗi bình thường.

Ở kẻ này, người ta chẳng thể đặt nổi kỳ vọng rằng cậu ta sẽ làm nên điều gì đó thú vị.

Một kẻ chẳng ai buồn bận tâm.

Những phân cảnh sử dụng năng lực khó khăn lắm mới có được cũng quá ít ỏi.

Một gã gã bình thường bỗng dưng sở hữu một sức mạnh nào đó.

Đáng ra đây phải là một diễn biến thú vị và đầy háo hức hơn nhiều.

Thế nhưng, cộng với sự thiếu chủ động của nhân vật chính, những cảnh cậu ta dùng đến sức mạnh đó lại chẳng được bao nhiêu.

Những tình tiết mang lại cảm giác sảng khoái là quá hiếm hoi.

Tuy chủ đề của tác phẩm là có những thứ quan trọng hơn cả sức mạnh vô tình có được, nhưng cái ý muốn bộc lộ điều đó lại quá lấn lướt, khiến câu chuyện mang nặng tính giáo huấn hơn là sự thỏa mãn.

Cả nhân vật lẫn diễn biến đều thiếu đi sự bất ngờ.

Nói nghe thì hay là một đường thẳng tắp, nhưng rốt cuộc lại chẳng có biến chuyển, cũng chẳng có chiều sâu.

Ví như trong tác phẩm có xuất hiện một nữ kỵ sĩ ngạo mạn.

Thế nhưng lại chẳng hề có lời giải thích vì sao cô ta lại ngạo mạn.

Chỉ vì ngay từ đầu đã ấn định cô ta ngạo mạn. Chẳng có lý do nào đằng sau cả.

Dù có chuyện gì xảy ra trong tác phẩm, cô ta vẫn cứ ngạo mạn như thế.

Dù cho có thua đau đớn dưới tay nhân vật chính, hay gia tộc có gia đạo trung lạc, cô ta vẫn giữ nguyên sự tự tin tuyệt đối.

Trái tim cô ta chẳng hề bị lay động.

Do đó, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hành động của cô ta đều dễ dàng đoán trước.

Mà một khi hành động đã đoán được, thì đương nhiên cốt truyện cũng chẳng còn gì bất ngờ.

Những phân cảnh tưởng như nghẹt thở lại chẳng hề có chút căng thẳng nào, chỉ thấy rõ sự dàn xếp định sẵn.

Đã vậy, nhìn một nhân vật dù gây ra chuyện gì cũng chẳng biết ăn ăn ăn ăn hối cải, người ta chỉ thấy dâng lên sự bực bội.

Điểm dở tệ vẫn còn nhiều lắm.

Nếu vạch ra thì chẳng biết bao giờ mới hết.

Đọc tác phẩm này xong mà muốn bấm theo dõi rồi để lại đánh giá cao thì e rằng chẳng có mấy ai.

Nói chi đến điều đó, ngay cả việc họ có đọc hết chương đầu tiên hay không cũng là một dấu hỏi lớn.

Đã nhìn chăm chăm vào trang web này suốt bao nhiêu ngày qua, tôi thừa hiểu.

Một tác phẩm như thế này, sẽ chẳng thể nào giữ chân nổi độc giả.

Điểm số cũng chẳng thấy đâu.

Nếu ví tác phẩm như một cửa hàng, thì cửa hàng của tôi chẳng có lấy một dáng vẻ đủ để thu hút khách vào.

Dáng vẻ thu hút khách hàng.

Nghĩa là trước cửa tiệm phải có bảng hiệu hay hàng mẫu để người ta nhìn vào là biết ngay bán thứ gì, lối vào phải rộng rãi, thoáng đãng để khách dễ dàng bước chân vào. Bên ngoài không được vương vãi một cọng rác, còn tủ kính trưng bày thì phải phô diễn những món hàng đắt khách nhất.

Một cửa tiệm mà người ta có thể ghé vào tìm kiếm món đồ mình cần mà chẳng chút đắn đo... chính là như thế.

Tác phẩm của tôi thì không được như vậy.

Bảng hiệu và hàng mẫu chỉ toàn những chữ như "Kinh khủng" hay "Vãi chưởng", lối vào thì nhỏ hẹp nằm dưới tầng hầm, lại còn có xác chuột chết vất vưởng. Tủ kính trưng bày ư? Thậm chí còn chẳng tồn tại.

Đã thế, vào trong rồi mà chẳng có món hàng nào ra hồn, thì khách khứa chẳng quay lưng bỏ đi ngay lập tức sao.

Khách quen ư? Đừng đùa nữa.

Tôi đã không hiểu được những điều căn bản nhất.

Nhưng giờ thì tôi hiểu rồi.

Làm sao để độc giả bước vào, họ thích những thứ như thế nào, tôi đều hiểu.

Tôi có cảm giác là như vậy.

Tôi điều khiển con chuột, khởi động phần mềm soạn thảo văn bản.

● Ngày thứ 1 - 377 ●

Chủ đề của tác phẩm là vô cùng quan trọng.

Số lượng người đọc tác phẩm đó sẽ được quyết định bởi chính chủ đề này.

Có thể bạn sẽ thấy khó hiểu khi nghe điều đó.

Nếu ví với thể thao, những môn phổ biến như bóng chày hay bóng đá có rất nhiều người chơi, và dù không chơi thì cũng có rất nhiều người theo dõi, hoặc giả như không biết rõ thì ít nhất cũng có sự quan tâm.

Nhưng nếu là những môn thể thao ít người biết đến thì sao?

Giả sử bạn viết về những môn như Kabaddi hay Hurling, liệu có bao nhiêu người sẽ thấy hứng thú? Liệu họ có muốn đọc thử hay không?

Nếu hỏi ngẫu nhiên 100 người xem họ muốn xem trận bóng chày hay trận Kabaddi, chẳng phải số người chọn bóng chày sẽ áp đảo sao?

Số lượng người đăng ký trên "Hãy viết tiểu thuyết" là một triệu người.

Một triệu người.

Vì con số đó được hiển thị ngay trên trang chủ nên không thể sai được.

Dù con số một phần năm dân số thế giới mà bạn tôi từng nói trước đây là điều không thể, nhưng một triệu là con số có thật.

Đó tuyệt đối không phải là con số nhỏ.

Với một triệu người, chắc chắn sẽ có đủ mọi thành phần.

Đàn ông, phụ nữ, trẻ em, người già, người đồng tính, người dị tính, sinh viên, bác sĩ, cảnh sát, thủy thủ, nhà nghiên cứu, nhà báo, tài xế, nhạc sĩ, người thất nghiệp...

Nếu chọn chủ đề mà phần lớn những người đó có thể thấu hiểu, thì tổng số độc giả sẽ tăng lên.

Người ta thường muốn đọc những tác phẩm có chủ đề mà họ hiểu được hơn là những thứ nằm ngoài tầm hiểu biết.

Dù chẳng có mấy thứ mà ai cũng hiểu như nhau, nhưng nếu đã sống trên đời, ai cũng phải đối mặt với những vấn đề chung.

Cha mẹ anh em, công việc, học hành, tiền bạc, chuyện nam nữ, cái chết, tình bạn, lòng tự trọng, sự trung thành...

Đó chính là những thứ như vậy.

Hãy lấy đó làm chủ đề.

Một tiêu đề hay là tiêu đề thu hút được ánh nhìn của mọi người.

Vậy cụ thể làm sao để thu hút ánh nhìn? Cách tốt nhất là sử dụng những từ ngữ mạnh mẽ, gây ấn tượng sâu sắc và khơi gợi sự tò mò.

Có vô vàn từ ngữ gây ấn tượng mạnh.

Thứ mà người ta hay gọi là "từ khóa quyền năng".

Những từ ngữ khiến người nhìn thấy phải thốt lên ngay lập tức.

Có thể gọi đó là những từ ngữ bắt trend cũng được.

Tuy nhiên, sự hứng thú lại tùy thuộc vào mỗi người. Không có một tiêu chuẩn chung nào cả.

Nhưng trong một cộng đồng thì lại khác.

Cộng đồng là tập hợp những người cùng quan tâm đến một vấn đề, nên những từ ngữ gây hứng thú cũng sẽ dần định hình theo một hướng nhất định.

Ví dụ, đối với các bà nội trợ, những từ như "siêu rẻ", "giới hạn", hay "giảm giá" là những từ gây hứng thú và ấn tượng mạnh.

Vậy còn ở "Hãy viết tiểu thuyết" thì sao?

Trên trang web này, thể loại dị giới đang rất thịnh hành.

Chuyển sinh sang thế giới giả tưởng, rồi sống, học tập và phiêu lưu ở đó.

Nếu vậy, những từ ngữ gợi nhớ đến dị giới hay giả tưởng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Kiếm, ma thuật, anh hùng, dũng giả, ma vương, hiền giả, kỵ sĩ, phiêu lưu, thế giới, mạnh nhất, chuyển sinh, chuyển dịch, mê cung, hạ khắc thượng...

Một tiêu đề hay là tiêu đề kết hợp những từ ngữ này với đặc trưng hoặc chủ đề của tác phẩm, tạo nên một ấn tượng khó phai.

● Ngày thứ 2 - 377 ●

Sau khi xem qua rất nhiều tác phẩm, tôi đã rút ra được một điều.

Tiêu đề, tóm tắt nội dung và vài chương đầu tiên sẽ quyết định phần lớn số điểm mà tác phẩm nhận được sau đó.

Trên "Hãy viết tiểu thuyết", khi một tác giả mới đăng tải một tác phẩm mới, sẽ có khoảng từ 30 đến 180 lượt truy cập độc nhất.

Nói một cách đơn giản, truy cập độc nhất là số lượt truy cập không tính những người đã xem trước đó.

Nói cách khác, đó là số người xem tác phẩm của một tác giả hoàn toàn vô danh trong ngày đầu tiên.

Chỉ khi một tỷ lệ nhất định trong số đó thêm vào dấu trang (bookmark), tác phẩm mới bắt đầu nhận được điểm.

Và thực lòng mà nói, xác suất để người đọc thêm vào dấu trang về cơ bản không thay đổi nhiều.

Dù bạn có leo lên bảng xếp hạng và trở nên nổi tiếng, thì chỉ có lượt truy cập tăng lên thôi, còn xác suất đó vẫn vậy.

Tất nhiên, nếu tác phẩm được đánh giá trên các trang web khác, hoặc trước đó bạn đã từng có tác phẩm hay và được "chống lưng" thì có thể sẽ khác đôi chút.

Nhưng dù vậy, sau khi đọc tiêu đề, tóm tắt và chương đầu tiên, người quyết định có đọc tiếp hay không vẫn là độc giả. Chính độc giả sẽ tự phán đoán và thêm vào dấu trang.

Vậy làm sao để nâng cao xác suất đó?

Làm sao để họ chịu thêm vào dấu trang?

Những yếu tố cần thiết trong tiêu đề, tóm tắt và chương đầu tiên để khiến độc giả thêm vào dấu trang là gì?

Đó chính là "sự kỳ vọng".

Chỉ cần khiến họ kỳ vọng là được.

Hãy khiến họ nghĩ rằng: "Biết đâu tác phẩm này sẽ trở nên thú vị".

Nếu thành công trong việc đó, khả năng độc giả nhìn vào tiêu đề, tóm tắt hay chương đầu rồi phán rằng "không đọc cũng chẳng sao" sẽ giảm đi.

Trên cơ sở đó, hãy cho họ thấy những phân đoạn thực sự thú vị.

Đó là ngay từ giai đoạn đầu.

Khiến người ta kỳ vọng rằng có thể sẽ thú vị, và thực tế là có những phân cảnh thú vị thật.

Vậy thì, chẳng có lý do gì để không đọc tiếp cả.

Họ sẽ thêm vào danh mục yêu thích, và tùy người, có lẽ họ còn để lại đánh giá nữa.

●Ngày thứ 3-377●

Mọi lý thuyết từ trước đến nay đều tập trung vào việc đạt được một điểm duy nhất.

Đó là điều quan trọng nhất để giành lấy điểm số.

Chính là "tăng số lượng độc giả tiềm năng".

Số lượng tiềm năng, hay nói cách khác, chính là con số mẫu.

Đột ngột nói về số lượng độc giả tiềm năng, có lẽ bạn sẽ chẳng hiểu gì.

Hãy để tôi kể theo trình tự.

Đó là câu chuyện của cái thời tôi vẫn còn bạn bè, vẫn có thể trò chuyện bình thường.

Biết đâu, ký ức đó chỉ là ảo tưởng của tôi thôi cũng nên...

Chà, nếu vậy thì cũng chẳng sao.

Dù sao thì, ngày xưa, có một người đã nói thế này.

"Truyện tranh thì được, chứ toàn chữ là chữ thì hơi..."

Hình như là lúc tôi giới thiệu với ai đó rằng "Cuốn tiểu thuyết này thú vị lắm!".

Tôi chẳng nhớ nổi mình đã giới thiệu cái gì cho ai nữa.

Dù sao thì, kẻ đó đã từ chối bằng câu nói như vậy.

Hồi đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là chắc nó lười thôi...

Nhưng khi nhớ lại chuyện đó, bất chợt tôi nhận ra.

Biết đâu, kẻ đó thực sự không thể đọc nổi chữ.

Lý do tôi nghĩ vậy là vì một bình luận nhận được từ tác phẩm "Kẻ sử dụng kéo nơi dị giới".

Tác phẩm đó đã nhận được rất nhiều bình luận.

Trong số đó, có những kẻ rõ ràng là không hiểu nổi ý đồ của văn bản.

Tôi từng nghĩ liệu có phải chúng cố tình viết thế để gây khó dễ không, nhưng lại có rất nhiều kẻ tương tự như vậy.

Rốt cuộc, tôi nghĩ có lẽ văn phong của mình mới là thứ kỳ quặc, nhưng những người hiểu thì vẫn hiểu.

Nói cách khác, chẳng phải trên đời này luôn có một lượng người nhất định không thể đọc nổi những cuốn sách viết bằng chữ hay sao.

Không, nói thế vẫn chưa chính xác.

Truyện tranh cũng có chữ, và nếu họ hoàn toàn không biết đọc thì đã chẳng đời nào lại đi đọc tiểu thuyết trên các trang web đăng tải tiểu thuyết làm gì.

Vậy nên, cách nói đúng phải là:

"Những cuốn sách viết bằng văn phong khó hiểu là thứ mà một lượng người nhất định không thể đọc nổi."

Ví dụ, ở đây có một cuốn sách viết bằng tiếng Khmer.

Tiếng Khmer đấy. Bạn đã nghe bao giờ chưa? Có lẽ là chưa.

Trong số những người sống tại Nhật Bản, liệu có bao nhiêu phần trăm đọc được cuốn sách đó?

Chắc không đến 10% đâu nhỉ.

Giả sử nội dung cuốn sách đó là về chuyên môn, thì trong số chưa đầy 1% đó, liệu có mấy người hiểu được nội dung viết trong sách?

Chắc không đến 1% đâu nhỉ.

Nếu tiếng Khmer viết trong sách đó toàn là tiếng lóng, hoặc khả năng viết lách của tác giả tệ đến mức thảm hại thì sao?

Có khi còn chẳng đến 0,1%.

Tiếng Khmer có lẽ là ví dụ hơi ác ý.

Nhưng ví dụ như, nếu là bộ luật toàn thư thì sao?

Nếu là tài liệu dày cộm để đăng ký bằng sáng chế thì sao?

Nếu là luận văn viết về thuyết tương đối thì sao?

Việc có những người không đọc được, tức là không hiểu được, chẳng phải là điều bình thường hay sao.

Vậy ngược lại thì sao.

Nếu là "Sách tranh Anpanman" thì sao nhỉ.

Liệu có đọc được không?

Chưa bàn đến việc có muốn đọc hay không, nếu được bảo là hãy đọc đi, chắc chắn là sẽ đọc được.

Dù sao thì nó cũng viết bằng tiếng Nhật, toàn là chữ hiragana, và dùng những từ ngữ dễ hiểu.

Tùy vào trình độ giáo dục, nhưng nếu là học sinh lớp một thì chắc chắn đọc không thành vấn đề.

Ngay cả trẻ mẫu giáo, nếu là đứa trẻ thường được nghe kể chuyện, có khi cũng tự đọc được một nửa.

Việc trẻ mẫu giáo đọc được nghĩa là hơn 90% con người sống ở Nhật Bản đều có thể đọc được, đúng không nào.

Tại sao lại đọc được?

Vì "Sách tranh Anpanman" rất đơn giản.

Tất cả đều được viết bằng những câu văn dễ hiểu.

"Số lượng độc giả tiềm năng có thể đọc được là rất lớn."

Nếu nói về "Hãy viết tiểu thuyết", thì:

Trong số người dùng "Hãy viết tiểu thuyết", bao nhiêu phần trăm là người dùng đang hoạt động?

Trong số đó, bao nhiêu phần trăm là người muốn đọc những câu chuyện không phải về "Dị giới"?

Trong số đó, bao nhiêu phần trăm là người sẽ đọc sau khi nhìn thấy tiêu đề hay tóm tắt khó hiểu?

Trong số đó, bao nhiêu phần trăm là người sẽ đọc tiếp sau khi đọc phần mở đầu toàn là văn giải thích?

Trong số đó, bao nhiêu phần trăm là người có thể đọc được những câu văn viết kiểu khó hiểu, vòng vo?

Cứ thế, thứ nằm ở cuối quá trình cắt giảm từ "tổng số người dùng" chính là "số lượng độc giả tiềm năng".

Tất nhiên, nếu không phải dị giới, tiêu đề khó hiểu, mở đầu toàn giải thích, và những câu văn vòng vo khó hiểu cứ tiếp diễn, thì "số lượng độc giả tiềm năng" sẽ ít đi.

Ngược lại, nếu là thể loại dị giới, tiêu đề dễ hiểu, mở đầu ít giải thích dễ nhập tâm, và những câu văn thẳng thắn, đơn giản cứ tiếp diễn, thì "số lượng độc giả tiềm năng" sẽ tăng lên.

"Số lượng độc giả tiềm năng" này không phải là số lượng độc giả thực tế.

Nhưng có thể nói rằng, số lượng độc giả thực tế sẽ không bao giờ vượt quá con số tiềm năng này.

Vì vậy, để tăng điểm số, bắt buộc phải tăng số lượng độc giả tiềm năng.

Cụ thể mà nói, nếu số lượng độc giả tiềm năng này không vượt quá 100.000 người, thì việc giành vị trí số một tích lũy là điều bất khả thi về mặt vật lý.

Thử nghiên cứu vài tác phẩm đứng đầu bảng xếp hạng, ta sẽ thấy tỷ lệ người đánh giá trên tổng số lượt đánh dấu (bookmark) thường tập trung ở mức 15% đến 20%.

Điểm đánh giá trung bình cho cả văn phong lẫn cốt truyện thường rơi vào khoảng 9 điểm.

Số điểm của tác phẩm đứng đầu bảng xếp hạng hiện tại là 350.000.

Giả sử có 100.000 người đã đánh dấu, ta được 200.000 điểm.

Trong 100.000 người đó, nếu có 17.000 người chấm 9 điểm, ta có thêm 153.000 điểm.

Tổng cộng là 353.000 điểm.

Đó chính là con số cần thiết để leo lên vị trí số một.

Vừa vặn là mười vạn người.

100.000 người đó chiếm 10% tổng số người dùng của trang "Hãy viết tiểu thuyết".

Tất nhiên, không thể tin rằng toàn bộ 1 triệu người dùng đều đang sử dụng trang web này.

Tôi không rõ số người dùng thực tế là bao nhiêu, nhưng cứ tạm tính một nửa, tức là 20%.

"Tác phẩm được 20% tổng số người dùng đánh dấu".

Nghĩ theo hướng đó, có vẻ hơi khắc nghiệt nhỉ...

Nhưng đối thủ của tôi không phải là trẻ mẫu giáo.

Họ là những người đã đăng ký vào trang web đăng tải tiểu thuyết để tìm đọc những câu chuyện.

Hơn nữa, tôi đâu có viết gì cao siêu khó hiểu.

Chắc chắn là không phải chuyện bất khả thi.

● Ngày thứ 7 - 377 ●

Lấy những sự việc mà nhiều người dễ trải nghiệm làm chủ đề.

Đặt một cái tiêu đề thật kêu.

Gây tò mò bằng phần tóm tắt và chương đầu tiên.

Cho độc giả thấy những phân đoạn thực sự thú vị trong vòng vài chương.

Cứ thế mà tăng số lượng độc giả trung thành.

"Kẻ dùng kéo ở dị giới" đã làm được điều đó.

Hầu hết các tác phẩm đứng đầu bảng xếp hạng cũng đều làm được như vậy.

Nói thì dễ hơn làm.

Nhưng thực tế thì chẳng hề đơn giản chút nào.

Tôi đã phải mất 376 lần thử nghiệm mới đạt được tất cả những điều đó.

Nhưng dù sao, có thể nói tôi đã vượt qua cửa ải đầu tiên.

Đứng đầu bảng xếp hạng ngày.

Nào, giờ mới là cuộc chiến thực sự.

Từ đây, tôi phải thực hiện đồng thời hai việc.

Một là, nâng cao tỷ lệ người đánh giá trên tổng số lượt đánh dấu.

Hai là, làm sao để những người đang đọc không bỏ dở giữa chừng.

Tuy nhiên, những việc này cũng không quá khó.

Chỉ cần viết một tác phẩm thực sự thú vị là được.

Không, khó chứ nhỉ.

Đây chẳng phải là điều khó nhất sao...

Dẫu vậy, chẳng có phương pháp cụ thể nào cho việc này cả.

Không có bí kíp nào đảm bảo rằng làm thế này thì tác phẩm chắc chắn sẽ hay.

Bởi vì, "thú vị" là một khái niệm khác biệt tùy theo mỗi người.

Chỉ còn cách tin vào cảm quan của bản thân và không ngừng thử sai.

Cho đến khi thông điệp rằng "tác phẩm này rất hay" truyền tải được đến độc giả.

● Ngày thứ 13 - 431 ●

Thời gian mà con người có thể tập trung là có hạn.

Khoảng từ 40 đến 120 phút.

Dù mỗi người mỗi khác, nhưng sau khoảng thời gian đó, người ta sẽ bắt đầu thấy mệt mỏi hoặc khả năng tập trung giảm sút đáng kể.

Việc đọc sách cũng tương tự như vậy.

40 đến 120 phút.

Vì người có thể tập trung 120 phút thì cũng có thể tập trung 40 phút, nên cứ lấy mốc 40 phút đi.

Tốc độ đọc trung bình của người Nhật là 400 đến 600 chữ mỗi phút, vậy nên trong 40 phút có thể đọc được khoảng 16.000 đến 24.000 chữ.

Nếu đặt độ dài trung bình mỗi chương là 5.000 chữ, thì sẽ tương đương với 3 đến 5 chương.

Trong khoảng từ 3 đến 5 chương này, tôi sẽ khép lại một phân đoạn câu chuyện.

Dù là cảnh đối thoại hay cảnh chiến đấu cũng được, nhưng không kéo dài quá 5 chương.

Hoặc ít nhất, phải viết được một điều gì đó khiến độc giả cảm thấy thú vị. Phải tạo ra sự kích thích cho họ.

Bằng cách lặp lại điều đó, độc giả có thể vừa luân phiên giữa tập trung - nghỉ ngơi - tập trung, vừa tiếp tục đọc mà không làm gián đoạn luồng thông tin.

Tôi nhận ra điều đó khi đang đọc một tác phẩm nào đó.

Đúng rồi, là khi tôi đọc một tác phẩm nọ.

Đó là một tác phẩm đứng khoảng hạng 80 trên bảng xếp hạng tổng.

Tác phẩm đó hay một cách tuyệt vời.

Đặc biệt là những phân đoạn cao trào được đẩy lên rất cao, đến mức tôi suýt lầm tưởng đó là tác phẩm xuất sắc nhất trang web này. Nó có rất nhiều người hâm mộ.

Trong phần bình luận, tôi nhớ có những ý kiến kiểu như "Tác phẩm này mà đứng hạng này thì thật vô lý".

Nhưng đồng thời, nó cũng cực kỳ dài.

Mỗi chương đều dài khủng khiếp, phải mất 3 đến 4 tiếng đồng hồ mới đọc xong một phân đoạn.

Đọc liên tục mà không nghỉ ngơi như vậy thực sự rất mệt mỏi.

Dù là câu chuyện hay nhưng nội dung cứ trôi tuột đi, hoặc tôi thấy chán nản kiểu "chủ đề này vẫn chưa kết thúc sao", rồi có khi phải dừng đọc để nghỉ, đến hôm sau đọc lại thì không hiểu nội dung nên phải đọc lại từ vài chương trước...

Để đọc đến cuối, tôi đã phải trải qua những chuyện như thế rất nhiều lần.

Với những người có khả năng tập trung 3 đến 4 tiếng, hay những người có trí nhớ tốt đến mức dù nghỉ giữa chừng cũng không quên nội dung, hoặc những người đọc nhanh gấp đôi người thường. Hay đơn giản là những người đã quen với việc đọc sách và có thể tiếp nhận những thứ như vậy, thì đó chẳng phải là vấn đề gì cả.

Nhưng không phải ai cũng như thế.

Trong số các độc giả, có người sẽ bỏ cuộc ngay khi cảm thấy mệt mỏi hoặc chán nản.

Thật đáng tiếc nếu độc giả cứ thế rời bỏ mình.

Phải tránh điều đó bằng mọi giá.

Vì vậy, bốn mươi phút.

Trong khoảng thời gian sự tập trung của con người còn duy trì, phải viết được ít nhất một tình tiết thú vị để ngắt quãng câu chuyện.

● Ngày thứ 38 - 766 ●

Độc giả có đang tận hưởng tác phẩm không?

Họ có thấy nó thú vị không?

Tác giả có truyền tải được những điều mình muốn nói một cách đầy đủ, súc tích và tự nhiên hay không?

Một trong những cách để xác nhận điều đó chính là mục bình luận.

Nếu đạt được hạng nhất trong ngày, bạn sẽ nhận được không ít phản hồi.

Có những người tận tâm bình luận khen hay mỗi ngày, người chỉ ra những điểm mâu thuẫn, người bắt lỗi chính tả, người dự đoán diễn biến tiếp theo, và cả những người buông lời chỉ trích.

Có đủ loại người, nhưng cần phải hết sức cẩn trọng với những lời phê bình.

Phê bình có ba loại.

Thứ nhất là sự quấy rối đơn thuần.

Thứ hai là những lời chê bai thẳng thừng về những điều họ cảm thấy khó chịu hoặc không vừa mắt.

Thứ ba là những người tuy lời lẽ gay gắt nhưng lại khách quan và nói đúng sự thật.

Dù bản năng muốn phớt lờ tất cả, nhưng chỉ loại đầu tiên mới xứng đáng bị ngó lơ.

Những lời phê bình kiểu thứ hai, tốt nhất nên hạn chế đến mức tối đa.

Nếu chỉ là đăng tải bình thường, có thể tặc lưỡi cho qua rằng đó là điều khó tránh khỏi, nhưng với tôi thì không. Tôi phải viết lại sao cho loại bỏ hoàn toàn những điều đó.

Loại cuối cùng là quan trọng nhất.

Dù nghe rất chói tai và thái độ bề trên của họ khiến tôi thực sự chán ghét, nhưng sự thật là họ nói đúng.

Vì họ đúng, nên tôi buộc phải lắng nghe.

Loại thứ hai và thứ ba chính là những gợi ý để sửa đổi tác phẩm.

Tôi quay ngược thời gian về một tuần trước, dựa vào những ý kiến đó để sửa đi sửa lại bản thảo cho đến khi đạt được điểm số tối đa.

● Ngày thứ 53 - 910 ●

Khi sửa tác phẩm, có một điều duy nhất cần phải lưu ý.

Đó là phương pháp giải quyết mà người chỉ trích đưa ra không hẳn lúc nào cũng đúng.

Nói cách khác, sửa theo lời người khác chưa chắc đã khiến câu chuyện trở nên thú vị hơn.

Họ không nắm rõ toàn cảnh của câu chuyện.

Họ có thể đưa ra ý kiến rằng nên làm thế này thế kia, nhưng đó không phải là những ý kiến dựa trên tầm nhìn dài hạn cho tương lai của tác phẩm.

Lời chỉ trích và vấn đề thực sự là hai phạm trù khác biệt.

Ví dụ, giả sử có một nhân vật cực kỳ đáng ghét.

Thái độ tồi tệ, miệng lưỡi cay nghiệt, hành động thì toàn gây rắc rối. Thậm chí còn đối đầu với nhân vật chính.

Đương nhiên, sự yêu thích của độc giả dành cho nhân vật đó sẽ rất thấp.

Thế rồi nhân vật chính lại tha thứ và kết nạp kẻ đó vào nhóm.

Khi ấy, mục bình luận chắc chắn sẽ bùng nổ.

Họ sẽ trút những lời bất mãn, hỏi tại sao lại thu nhận một kẻ gây cản trở và khó chịu như vậy, đòi đuổi cổ hoặc giết quách hắn đi.

Nhưng thực tế, nếu giết hắn mà không thu nhận, câu chuyện cũng chẳng hề trở nên sảng khoái hơn.

Nếu thay đổi tính cách nhân vật cho hiền hòa hơn, sự thú vị cũng sẽ giảm đi.

Nó còn gây cản trở cho những diễn biến tương lai mà tôi đã định sẵn, kết quả cuối cùng chỉ là làm giảm đi sức hấp dẫn của tác phẩm.

Vì vậy, điều cần làm không phải là giết kẻ đáng ghét đó.

Mà là đào sâu xem tại sao hắn lại trở nên đáng ghét, tại sao thái độ lại tồi tệ và hành động lại gây rắc rối đến thế.

Sau đó, hãy cho thấy rằng kẻ này cũng có đôi chút ưu điểm.

Nhân vật chính sẽ công nhận những điểm tốt nhỏ nhoi đó, cười xòa chấp nhận thái độ và lời lẽ xấu xa của hắn, rồi tha thứ cho hắn.

Kẻ đáng ghét kia sẽ cảm động trước tấm lòng bao dung và tầm vóc của nhân vật chính, từ đó chỉ dành sự tôn trọng duy nhất cho người đó.

Ngay cả kẻ đáng ghét cũng được chấp nhận.

Đó là một diễn biến thỏa mãn.

Nếu viết một cách tỉ mỉ đến mức đó, độc giả cũng sẽ chấp nhận.

Phần còn lại chỉ là đẩy câu chuyện tiến về phía trước cho đến khi kẻ đáng ghét đó phát huy được giá trị thực sự của mình.

● Ngày thứ 14 - 1244 ●

Thời gian tập trung của con người là bốn mươi phút. Trong khoảng đó, chỉ cần có một điều thú vị là đủ.

Điều đó không sai.

Nhưng chỉ vậy thôi là chưa đủ.

Chỉ vậy thôi thì tỷ lệ đánh giá trên số lượng bookmark sẽ không tăng lên.

Bởi vì con người sẽ dần quen với sự kích thích.

Nếu sự thú vị cảm nhận được trong bốn mươi phút luôn ở mức cố định, họ sẽ quen dần.

Đúng vậy, họ sẽ thấy chán.

Để tránh điều này, cần phải chuẩn bị một "bốn mươi phút cực kỳ thú vị" sau vài chục chương.

Từ một chương khiến người đọc cảm thấy thú vị như thường lệ, một thử thách ở cấp độ khó không thể so sánh với trước đây sẽ bắt đầu.

Bốn mươi phút đầy căng thẳng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Cảm xúc sẽ dâng trào lên đến đỉnh điểm ngay lập tức.

Và khi vượt qua được điều đó, những bí ẩn cốt lõi của câu chuyện được hé lộ, đưa tác phẩm sang một giai đoạn mới.

Mức độ hưng phấn mà độc giả nhận được nhờ đó sẽ gấp vài lần bình thường.

Điều này gần giống với khoái cảm có được từ cờ bạc.

Cờ bạc (tùy loại) là khi bạn càng thuộc lòng luật chơi và lý thuyết, bạn sẽ càng ít thắng lớn nhưng cũng ít thua đậm.

Nếu tuân theo lý thuyết, bạn có thể thắng dần dần một cách tổng thể.

Cảm giác như đang thắng bằng kỹ năng và thực lực của chính mình khiến con người ta duy trì sự việc lâu dài.

Thế nhưng, có một ngày, một thời điểm nào đó, một ván bài không thể cưỡng lại sẽ xuất hiện.

Một cơ hội lớn lao mà nếu thắng, số tiền đặt cược sẽ nhân lên gấp hàng chục lần, sẽ bất ngờ ập đến.

Run rẩy đặt cược những đồng tiền, tim đập thình thịch chờ đợi kết quả... rồi thắng.

Đó chính là cảm giác trúng độc đắc.

Chẳng phải chuyện gì cũng xảy ra thường xuyên.

Nhiều nhất cũng chỉ là vài chục, không, vài trăm lần mới có một lần.

Thế nhưng, khoái cảm khi thắng cuộc lại lớn lao đến mức những chiến thắng nhỏ nhặt thường ngày chẳng thể nào sánh bằng.

Và một khi đã nếm trải khoái cảm ấy, con người sẽ thay đổi.

Họ cứ tiếp tục đánh bạc, chỉ để tìm lại cái cảm giác chỉ xuất hiện vài trăm lần mới có một lần đó.

Một đỉnh cao của kho báu khiến người ta không thể không đọc tiếp tác phẩm.

Nếu có được điều đó, người ta sẽ coi tác phẩm ấy là thứ vô giá.

Cảm thấy nó thú vị đến mức muốn giới thiệu cho người khác.

Rồi cả đánh giá nữa.

Nhưng, không được phép quá nhiều.

Bởi nếu quá nhiều, con người ta sẽ trở nên chai sạn ngay cả với khoái cảm ấy.

●Ngày thứ 88-1531●

Cứ thế, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày, tôi đăng lên một chương.

Đăng lên chương tuyệt vời nhất.

Mỗi ngày hai lần, tôi đăng bài.

Dùng hết mọi kỹ thuật có thể, giành lấy mọi điểm số có thể.

Cho đến khi đạt được, tôi lặp lại ngày đó vô số lần, viết lại từ đầu.

●Ngày thứ 63-1890●

Nhưng, cũng có lúc tôi nhận ra những sai lầm chí mạng.

Sẽ đến lúc tôi nhận ra diễn biến này dù thế nào cũng không thể hay lên được, rằng có một phương án tốt hơn.

Có những lúc tôi không đáp ứng được kỳ vọng, không vượt qua được dự đoán.

Viết ra những chương vô nghĩa, hay những tình tiết chẳng liên quan đến cốt truyện chính cứ thế phình to ra...

Những lúc như vậy, tôi quay lại từ rất xa.

Rồi viết lại.

Cho đến khi giành được số điểm cao hơn lần trước,

Cho đến khi viết được một câu chuyện thú vị hơn lần trước,

Tôi quay lại, viết lại, bao nhiêu lần cũng được.

●Ngày thứ 193-????●

Lắng nghe ý kiến độc giả, đôi khi tiếp thu, phần lớn đi theo lối mòn, đôi khi chệch hướng sang tà đạo nhưng không rơi vào ngoại đạo, tôi cứ thế tiến lên.

Dấu chân để lại là một quỹ đạo méo mó, một câu chuyện không ai hay biết.

Dù có dư dả nhưng không hề lãng phí, tôi đáp ứng kỳ vọng và phản bội lại những dự đoán.

Càng viết, quy mô câu chuyện càng lớn dần.

Tùy theo độ lớn của câu chuyện, tôi dần dần mở rộng tác phẩm.

Quay lại một tháng trước, củng cố lại nền móng cho thật vững chắc, đào hào ngoài, đắp hào trong, xây dựng tường thành.

Sau khi trải xong tấm bản đồ, tôi bắt đầu khởi công xây thành.

Thật lớn, thật chắc, thật kiên cố, như một pháo đài bất khả xâm phạm.

Và khi câu chuyện lớn lên, cũng có lúc phải mở rộng cả tòa thành.

Có những lúc phải phá bỏ tường thành, lấp hào trong, lấp hào ngoài, phá bỏ tòa thành, đào bới lại nền móng.

Làm lại từ đầu, lần này xây một tòa thành lớn hơn nữa.

Càng lớn thì công sức bỏ ra càng nhiều.

Tôi lặp đi lặp lại công việc dài đằng đẵng đến mức kinh ngạc.

Chẳng hề chán nản, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày.

●Ngày thứ ■■-????●

Hôm nay là ngày thứ mấy, là vòng lặp thứ mấy.

Tôi hoàn toàn không biết.

Cũng chẳng còn bận tâm nữa.

Chỉ có tác phẩm là vẫn tiến về phía trước.

Mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày, tôi đăng bài.

Đăng lên chương tuyệt vời nhất, hai lần một ngày.

Dùng hết mọi kỹ thuật có thể, giành lấy mọi điểm số có thể.

Lặp lại cho đến khi đạt được.

Viết lại, viết lại. Viết lại không biết bao nhiêu lần.

Nếu thấy không ổn, tôi quay lại một tháng trước, viết lại.

Nếu vẫn không được, lại thêm một tháng nữa.

Lặp lại. Lặp lại. Lặp lại.

Mỗi ngày, mỗi ngày, lặp đi lặp lại cùng một việc.

Thế nhưng, nội dung viết ra thì khác biệt.

Họ trải qua những sự kiện mỗi ngày, đôi khi gặp phải những biến cố lớn làm rung chuyển lịch sử, nhưng không hề tiến xa, mà cứ từng chút, từng chút một, vững vàng tiến gần đến mục tiêu cuối cùng.

●Ngày thứ ■■-????●

Tiếp tục.

Tiếp tục.

Cuộc phiêu lưu vẫn tiếp tục.

Nếu thất bại, họ quay lại như thể bắt đầu từ điểm lưu, rồi đi theo con đường đúng đắn.

Họ không hề hay biết điều đó.

Không biết rằng bản thân đã phải làm lại nhiều lần, đôi khi quay lại tận những ngã rẽ lớn.

Không biết rằng những quyết định trọng đại đã từng được đưa ra với những kết luận hoàn toàn khác biệt.

Không biết rằng một sự kiện nào đó đã từng được giải quyết theo cách khác, kịch tính hơn.

Cuộc phiêu lưu vẫn tiếp tục.

Nhưng, chẳng có gì là mãi mãi.

Hồi kết đang dần cận kề.

Trận chiến với kẻ thù cuối cùng sắp sửa bắt đầu.

●Ngày ■■-????●

Kẻ thù cuối cùng, thực sự rất mạnh.

Nhóm nhân vật chính đã dốc toàn lực để giành lấy chiến thắng.

Vậy mà vẫn không thể thắng.

Dù thế nào cũng không thể thắng.

Thế nhưng, họ nào có hay biết.

Chỉ mới một lần trước đó, họ đã từng đánh bại kẻ thù này.

Chỉ mới hai lần trước đó, họ đã từng bị kẻ thù này tiêu diệt sạch.

Chỉ mới ba lần trước đó, họ đã từng đánh bại kẻ thù này.

Họ không biết rằng, cho đến khi thực sự dốc cạn sức lực, họ đã phải làm lại biết bao nhiêu lần.

Rằng kẻ thù cũng đã phải làm lại biết bao nhiêu lần, cho đến khi nó thực sự dốc cạn sức lực.

Kết quả là, một trận tử chiến đã diễn ra.

Một trận tử chiến đúng nghĩa đen.

Một trận chiến toàn lực đối đầu toàn lực, xứng đáng để khép lại câu chuyện này.

Một trận chiến mà dù ai thắng cũng chẳng có gì lạ, một trận chiến mà dù ai chết cũng chẳng có gì bất ngờ.

Nơi đó, tất cả những người có mặt đều đã từng chết một lần.

Người chiến thắng, chính là nhân vật chính.

●Ngày ■■-????●

Hòa bình đã đến với thế giới.

Mọi quốc gia đều được thái bình.

Dù là những quốc gia đang chìm trong chiến tranh, những quốc gia đang lục đục nội bộ, hay những quốc gia đang đói khổ vì nạn đói.

Tất cả, đều đã được bình yên.

Nhóm nhân vật chính đã hành động vì điều đó.

Mọi hành động đều là ngẫu nhiên, nhưng tất cả lại là kết quả tất yếu.

Mọi tình huống đều đã xoay vần vì nền hòa bình này.

Mọi vấn đề trên thế giới này đều đã được giải quyết, không còn chút ưu phiền nào sót lại, nhân vật chính đứng trước quyết định cuối cùng.

Nên ở lại thế giới này, hay trở về?

Ban đầu, cậu ta chẳng có lý do gì để quay về.

Thế giới cũ chẳng khác nào một bãi rác rưởi, chẳng có lấy một giá trị nào đáng để bận tâm.

Chính vì thế, cậu ta "Cạch".

Một âm thanh vang lên phía sau lưng.

Ý thức của tôi đột ngột rời khỏi tác phẩm, quay trở về với chính mình.

Căn phòng trắng. Căn phòng trống rỗng.

Trong căn phòng không một tiếng động, một âm thanh đã vang lên.

Nó phát ra từ đâu?

Hướng phát ra âm thanh là ở đâu?

Dù nghĩ như vậy, tôi đã đứng trước cánh cửa từ lúc nào.

Có lẽ đó chỉ là ảo giác.

Chắc chắn là vậy. Nhất định là vậy.

Kể từ khi đến căn phòng này, tôi đã nghe thấy ảo giác biết bao lần.

Cho nên, phải rồi.

Đây cũng là ảo giác thôi.

Bởi vì tôi, vẫn chưa giành được vị trí số một trên bảng xếp hạng tổng.

Vậy thì, cánh cửa này không đời nào mở được.

Không, nhưng mà biết đâu đấy.

Dạo gần đây, tôi chỉ kiểm tra điểm số theo ngày.

Điểm số tổng cộng, hôm nay là bao nhiêu nhỉ?

Lần trước nhìn, hình như, đúng rồi, con số ở ngoài cùng bên trái là 3.

"……!"

Nuốt khan một ngụm, tôi đặt tay lên nắm cửa.

Chỉ cần quay lại, kiểm tra bảng xếp hạng là biết ngay thôi.

Nhưng tôi đã không làm thế.

Tôi đặt tay lên nắm cửa, từ từ xoay... rồi từ từ, kéo ra.

Sức cản đáng lẽ phải có, lại chẳng hề tồn tại.

"……Hộc……!"

Tim tôi bắt đầu đập liên hồi.

Cánh tay gồng lên. Cả chân, hông, ngực, lưng, và cổ nữa.

Dồn toàn lực vào cơ thể, tôi định mở tung cánh cửa!

Nhưng rồi tôi lại đóng nó lại.

"Hộc... phù... hộc..."

Tôi hít một hơi thật sâu.

Từ từ buông tay khỏi nắm cửa, rồi lùi lại.

Vừa lùi từng bước, tôi vừa quay trở lại phía máy tính rồi ngồi xuống ghế.

Tôi cầm chuột lên, kiểm tra bảng xếp hạng.

"Mình... đã đạt được rồi sao..."

Vị trí số một.

350.221 điểm.

Ai đã đánh giá, ai đã đánh dấu trang cho tác phẩm này?

Tôi không biết. Làm sao mà biết được.

Nhưng, dòng chữ ấy vẫn hiện hữu rõ ràng ở đó.

Rằng tác phẩm của tôi đang đứng ở vị trí thứ nhất.

Thế nhưng, đồng thời đập vào mắt tôi là con số ấy.

Khoảng cách với vị trí thứ hai chỉ vỏn vẹn vài điểm.

Nếu ai đó bất chợt đổi ý mà gỡ đánh dấu, hay rút lại đánh giá, tôi sẽ lập tức rơi xuống hạng hai.

Nếu điều đó xảy ra, cánh cửa kia có lẽ sẽ khép lại.

Có lẽ, tôi sẽ chẳng bao giờ chạm tay vào vị trí số một được nữa.

Nếu có thể thoát ra, tốt nhất là nên đi ngay.

Ngay bây giờ. Khi vẫn còn đang ở vị trí dẫn đầu.

Bởi vì đó chính là mục đích tôi đã dấn thân vào đây.

"..."

Nhưng tay tôi vẫn không rời khỏi con chuột.

Tôi đã thực hiện một chuyến hành trình.

Một chuyến hành trình dài, rất dài.

Tôi đã cùng họ đi suốt chặng đường ấy.

Không phải tôi trò chuyện với họ. Mọi lời thoại đều do tôi quyết định.

Tính cách, giới tính, sở thích, những điều họ giỏi, những điều họ không giỏi.

Mọi thứ, tất thảy mọi thứ, đều do tôi nhào nặn nên.

Ở đó, ý chí của họ vốn dĩ không hề tồn tại.

Thế nhưng, tôi đã thực sự cùng họ đi qua chuyến hành trình ấy.

Tôi đã thực sự đi.

Và độc giả cũng đã cùng đi.

Có những người đã ủng hộ tác phẩm của tôi suốt một thời gian dài.

Có người ngày nào cũng viết bình luận cho tôi.

Có người luôn chỉ trích, nhưng ngay sau khi tôi đăng chương quyết chiến với trùm cuối, họ đã khen ngợi tôi một lần duy nhất.

Có biết bao người đã cùng đi trên chuyến hành trình này.

Và anh ấy cũng vậy.

Anh ấy cũng đã để lại những dòng cảm nhận.

Dù không nhiều, nhưng anh ấy đã gửi tặng tôi những lời ấm áp vô cùng.

Anh ấy còn gửi cả tin nhắn cho tôi nữa.

Với tôi, đó là một người đầy ấn tượng, một người mà tôi không bao giờ có thể quên được.

Anh ấy viết rằng anh ấy yêu thích tác phẩm của tôi.

Dù bản thân cũng đang đăng tải tác phẩm của riêng mình, anh ấy vẫn viết rằng anh ấy thích tác phẩm của tôi.

Tôi cũng vậy, tôi cũng yêu thích tác phẩm của anh ấy.

...Chuyến hành trình này phải đi đến hồi kết.

Tôi dán mắt vào màn hình trình soạn thảo văn bản vẫn đang bật sáng.

Chương cuối cùng, tôi sẽ viết ngay bây giờ.

Nội dung sẽ là thế này.

Nhân vật chính, anh ta phải đưa ra quyết định xem mình nên ở lại thế giới này hay trở về.

Ban đầu, anh ta chẳng có lý do gì để trở về.

Thế giới cũ chẳng khác nào một bãi rác, anh ta chẳng tìm thấy chút giá trị nào ở đó.

Thế nhưng anh ta đã nhận ra.

Thế giới cũ hay thế giới này, cũng đều như nhau cả thôi.

Dù ở thế giới nào, cũng có những tình huống không thể tránh khỏi.

Những điều vui vẻ, những điều bực bội, những nỗi buồn, những niềm hạnh phúc.

Dù ở bất cứ đâu, mọi chuyện vẫn cứ lặp lại như thế.

Thế giới này đã trở nên hòa bình.

Mọi vấn đề của thế giới này, anh ta đều đã giải quyết xong xuôi. Mọi thứ, anh ta đều đã đặt dấu chấm hết.

Chẳng còn lại bất cứ vấn đề nào nữa.

Thật vậy sao?

Không. Sai rồi.

Ở thế giới này, vẫn còn sót lại một vấn đề duy nhất.

Chỉ một mà thôi.

Nó nằm ở chính anh ta.

Đó là vấn đề của anh ta. Vấn đề của riêng anh ta.

Thế nhưng, là đấng cứu thế của thế giới này, anh ta cũng phải kết thúc cả điều đó.

Chính vì vậy, anh ta...

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 4 giờ trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.5k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi Hoàn thành Hàn Quốc

Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi

Web Novel 18+
Cập nhật: 36 phút trước

Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.

310 1.3k
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 1.3k