Ác Nữ Tiểu Thư Đó Đã Hỏng Rồi. - Chương 3: 3

Bị đánh đập, bị hành hạ, chẳng có ai cứu giúp nhưng vẫn cất tiếng kêu cứu. Ai đó, có ai không... cứu tôi với!

Ký ức mơ hồ hỗn loạn, hiện tại và quá khứ tan chảy quyện chặt vào nhau. Mẹ ơi, đừng đánh con nữa. Con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi. Con sẽ ngoan mà, dừng lại đi!

AAAAAAAAAA.

◆◆◆◆

Kiếp sống thứ nhất.

Vừa sinh ra, tôi đã mang theo ký ức của tiền kiếp.

Và rồi, ánh mắt người mẹ nhìn đứa trẻ vừa lọt lòng là tôi đây lại ngập tràn hận thù, bà thậm chí còn chẳng bế bồng mà đẩy tôi ra xa.

Đêm hôm đó, mẹ qua đời. Vì quá sốc, tôi đã quên mất ký ức kiếp trước.

Đến khi nhận thức được, cha tôi chỉ cưng chiều duy nhất người em gái cùng cha khác mẹ. Anh trai thì chịu sự giáo dục hà khắc để quản lý lãnh địa, còn tôi phải luyện tập giáo dục tiểu thư vô cùng nghiêm khắc. Chẳng ai bắt chuyện với tôi, đến cả bữa ăn tôi cũng không được ngồi chung.

Vốn dĩ là một kẻ luôn sợ hãi trước bất kỳ ai, dáng vẻ lúc nào cũng khúm núm của tôi hình như khiến người ta vô cùng ngứa mắt.

Gia sư đối xử với tôi rất hách dịch, lúc nào cũng quát mắng chỉ vì những chuyện vặt vãnh. Trong một môi trường như thế, làm sao kiến thức hay lễ nghi tiểu thư có thể nạp vào đầu được, tôi lại tự trách bản thân vì chẳng làm nổi việc gì cho ra trò.

Tâm trạng anh trai lại thất thường vô cùng, hôm kia thì lạnh nhạt hắt hủi, hôm qua thì dịu dàng, hôm nay lại đánh tôi; dáng vẻ ấy khiến tôi nhớ đến người mẹ kiếp trước nên không dám lại gần nữa.

Mẹ kế thì ngó lơ cả anh trai lẫn tôi.

Một kẻ tự ti và không được ai yêu thương như tôi đã bấu víu lấy Điện hạ Albert trong tiệc trà. Tôi từng nghĩ người này đã vừa mắt một kẻ như mình thì có lẽ sẽ yêu thương mình, là vệt sáng duy nhất kéo tôi ra khỏi chiếc cũi sắt lạnh lẽo của gia đình Hầu tước.

"Rosemarie, cô đến một lễ nghi tối thiểu cũng không làm tử tế được sao?"

Thế nhưng, thứ chờ đợi tôi lại là sự mất tự do, một lịch trình dày đặc tính bằng phút và những hình phạt thể xác. Gia sư quật roi vào những nơi không ai nhìn thấy. Vương hậu thì hành hạ, dồn ép tôi về mặt tinh thần. Đệ nhất Hoàng tử Euren thì đi du học không có ở hoàng thành, còn Bệ hạ thì nhìn tôi như nhìn một thứ bẩn thỉu.

Điện hạ Albert là người chỉ tin vào những gì mắt thấy, ngài ấy chỉ giương mắt nhìn tôi ngày một héo hắt như một nhành hoa.

Dù muốn cho ngài biết về những trận đòn cấm, tôi cũng chẳng có đủ dũng khí để trút bỏ xiêm y trước mặt Điện hạ. Lại thêm việc nếu đi mách lẻo, chắc chắn kết cục nhận lại sẽ còn tàn khốc hơn.

Một ngày nọ, tôi bị đánh vào đầu, va người vào góc ghế rồi ngất đi, chính lúc đó tôi mới nhớ lại kiếp trước đã lãng quên. Một ký ức đau khổ và vô dụng đến thế, tôi vốn chẳng hề muốn nhớ lại.

Mỗi khi chịu hình phạt thể xác, tôi lại lên cơn bàng hoàng đến mức khó thở. Cả tâm hồn lẫn thể xác đều bị gặm nhấm suốt 5 năm trời.

Điện hạ Albert đã hoàn toàn mất đi sự hứng thú với tôi. Một vị hôn thê phế vật, lúc nào cũng ấp úng khúm núm và chẳng thể hoàn thành nổi sự giáo dục của một Vương hậu tương lai, đó chính là tôi trong mắt Điện hạ Albert.

Vào buổi lễ trưởng thành của tôi, lâu lắm rồi cha, mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ mới đến Hoàng cung. Họ cười nói hạnh phúc, còn anh trai thì tự nhốt mình ở lãnh địa.

Nghe nói Vương hậu Katherina và Điện hạ Albert khi nhìn thấy một Liliana rạng rỡ, ngây thơ trong sáng vào ngày hôm đó đã nghĩ rằng.

"Giá mà người đó là Liliana chứ không phải Rosemarie thì tốt biết mấy". Thật là những suy nghĩ ích kỷ.

Và cô em gái cùng cha khác mẹ kia thì vô cùng thích các chàng hoàng tử trong tiểu thuyết. Với đôi mắt lấp lánh rực lửa, nó nhìn Điện hạ Albert không chớp mắt.

Tôi vẫn nhớ mình đã dấy lên một điềm báo chẳng lành khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Một tuần sau, tôi đột ngột bị giam giữ. Chẳng rõ lý do vì sao, lính gác bất ngờ xông vào phòng, tống tôi vào Tháp Nam trong Hoàng cung rồi khóa chặt cửa từ bên ngoài.

Lần đầu tiên nếm trải sự tĩnh lặng.

Mỗi ngày một bữa ăn được nhét qua khe cửa. Nơi đó ẩm thấp, chiếc chăn đặt trên sàn đá bốc mùi ẩm mốc, từ những kẽ hở của tường đá, lũ công trùng bò lổm ngổm rồi chạy loạn khắp nơi.

Vì không có ánh sáng nên khi mặt trời lặn, căn phòng chìm vào một màu đen đặc, trong sự sợ hãi và hoảng loạn, tôi trùm chiếc chăn hôi hám lên đầu, co gối ngồi run rẩy suốt đêm. Mỗi khi nằm xuống, tôi lại có cảm giác lũ trùng sẽ chui vào tai hay lỗ mũi mình.

Cơn đói, bóng tối, sự hỗn loạn và cô độc.

Và cả sự tuyệt vọng.

Ba ngày sau khi bị nhốt trong căn phòng đó, chất độc trộn lẫn trong thức ăn đã thiêu rụi cổ họng, làm thối rữa phế quản, máu mủ mục nát, và trong nỗi đau đớn quằn quại ấy, lần đầu tiên tôi đã nghĩ.

Ta sẽ nguyền rủa tất cả những kẻ đã hành hạ ta, tuyệt đối không bao giờ tha thứ. Mảnh linh hồn đen tối ít ỏi pha tạp bên trong tôi khẽ rung lên bàng hoàng, và rồi thế giới của tôi sụp đổ thành khoảng tối hư không.

Truyện liên quan

Tác Phẩm Thứ Bảy: Bình Minh Của Lời Nguyền Đang ra Nhật Bản

Tác Phẩm Thứ Bảy: Bình Minh Của Lời Nguyền

Web Novel Night Train
Cập nhật: 2 giờ trước

Thủy vô nguyệt tố cáo rằng vụ náo loạn Yomi, một vụ khủng bố tập thể tự sát chưa từng ...

4 11
Bò Hay Gà? Đang ra Nhật Bản

Bò Hay Gà?

Web Novel Hinata Natsumi 15+
Cập nhật: 4 giờ trước

Hãy chọn món bạn thích.. □ Thịt bò. □ Thịt heo. □ Thịt gà. □ Cá.

7 18
Bữa Tối Đầu Tiên Của Vùng Walden Đang ra Nhật Bản

Bữa Tối Đầu Tiên Của Vùng Walden

Web Novel トモエ 15+
Cập nhật: 4 giờ trước

『Varden Region』series tập thứ hai. Kết thúc tại đây.

14 32
Muối Trừ Tà! Đang ra Nhật Bản

Muối Trừ Tà!

Cập nhật: 19 giờ trước

Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...

50 92
Phù Thủy Đóng Chai Hoàn thành Nhật Bản

Phù Thủy Đóng Chai

Web Novel Hinata-Natsumi 15+
Cập nhật: 20 giờ trước

Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...

7 36
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh” Hoàn thành Nhật Bản

Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”

Web Novel Lackrock 15+
Cập nhật: 20 giờ trước

Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...

2 10